Thứ Tư, 9 tháng 7, 2008

July 09, 2008




Không đi học, thời gian sao mà trôi qua một cách chậm chạp đến vậy.

Cả tuần qua, mải mê với việc dọn dẹp và sơn nhà, rồi lại dọn dẹp. Nếu không có chú Mannfred thì không biết đến khi nào mới xong. Không internet, không phố xá, không vào rừng, không chiều ban công. Đôi khi có cảm giác mình giống một bà già thực sự.

Mà già rồi chứ còn gì nữa. Mới sáng nay thôi đã phải nghe cô bác sĩ ca cẩm một hồi vì cái tội "quên lịch chích thuốc". Chậc, đó là do thuốc của cô không có công hiệu nên không thể khiến trí nhớ của con khá hơn mà.

Bạn Thảo có để tin offline message cho tớ. Lại lo lắng nữa rồi. Mạng internet thật là vô dụng. Tớ không thể nhìn thấy bạn ấy, không thể nắm tay bạn ấy được. Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra.

Dạo này sao mà mau nước mắt thế. Tối qua ngồi xem "Love Story" trên kênh ARTE, con bé ôm gối khóc ngon lành. Câu chuyện tình đẹp mà sao buồn vậy?

"Biết kể gì về một người con gái hai mươi lăm tuổi khi nàng đã chết?

Kể rằng nàng đẹp, và vô cùng thông minh. Nàng yêu Mozart và Bach, yêu nhóm Beatles, và tôi nữa."

Còn nhớ những câu nói đùa của Jenny và Oliver. Thích nhất là đoạn hai người thề nguyện.

"Anh trao em bàn tay

Trao cho em tình anh quý hơn vàng hơn bạc

Trao cho em con người, trước niềm tin và luật pháp.

Em có gửi chăng cho anh tấm thân em?

Có đi chăng cùng anh trên một nẻo đường?

Ta ở chăng mãi mãi bên nhau suốt đời?"

Được nghe những lời đẹp đẽ và dịu dàng như vậy từ người mình yêu thương, cũng là hạnh phúc chăng!

Cho ngày thời tiết dở dở ương ương.

Reply comments:

@ sis Hachi: Chị nhận xét vậy làm em cứ lơ lửng chín tầng mây . Mong cho những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với chị.

@ ~.~Let it be nature~.~ : Lại là một Cự Giải hiền hoà đây mà.

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2008

Tiệc sinh nhật cho sis Hachi

Danh sách khách mời:

- Nana-chan


Photobucket

- Hachiko


Photobucket

- bé Satsuki (Hachi-con)


Photobucket

- Takumi


Photobucket

- Ren


Photobucket

- Reira


Photobucket

- Yasu


Photobucket

- Nobuo


Photobucket

- Shinichi


Photobucket

- Naoki


Photobucket

- Junko


Photobucket

- Kyosuke


Photobucket

- Shoji & Sachiko (không thích hai người này lắm nhưng vẫn mời)


Photobucket
Photobucket


Buổi tiệc diễn ra vào đêm 30.06.2008. Địa điểm: Yahoo!360*

Tuyên bố lý do: Kỷ niệm sinh nhật (dù hơi muộn --> hix, em rất tiếc vì đã quên) của sis Hachi dễ thương.


HAPPY BIRTHDAY TO YOU, SIS HACHI!!!

Happy Birthday to you!

Happy Birthday to you!

Happy Birthday, dear Hachi!

Happy Birthday to you!

(mọi người cùng hát bài chúc mừng sinh nhật sis đó)

Em rất rất cảm ơn cái tên "trời đánh" nào đã phá nick cũ của em, để em có dịp đọc lại từng entry, từng comment và có dịp quen sis.

Sis và em có sở thích manga giống nhau và cùng thích đọc manga của Ai Yazawa. Vì vậy em luôn thoải mái và rất vui khi trò chuyện với sis.

Sis là một cô gái giàu tình cảm, thông minh, dịu dàng, nhạy cảm đến mức trầm buồn. Những điều này thể hiện rất rõ qua blog của sis đấy. Đôi lúc, em có cảm nghĩ sis là một cô cún con thật sự với bộ lông xinh xắn, mềm mại, rất tự lập nhưng cũng rất muốn được vuốt ve, nâng niu... Hì hì, so sánh thế sis có thấy đúng không?


Chúc sis bảo vệ thành công luận văn tốt nghiệp và tìm được một công việc phù hợp.

Chúc nàng công chúa "Khủng long con" tìm được chàng "Hoàng tử ếch" của mình.

Luôn cảm thấy ấm áp, tràn ngập tình thương và không bao giờ cô đơn. (Trên thực tế thì có bao giờ sis cô đơn đâu nào .)


Còn chờ gì nữa. Thổi nến sinh nhật nào…


Photobucket

Một vài hình ảnh về các hoạt động diễn ra trong buổi tiệc:


Photobucket

Nana với bài hát "Glamorous sky"


Photobucket

Blast huyền thoại


Photobucket

Mọi người đến đông đủ nhỉ


Photobucket

Hai người kia chơi kỳ quá nha. Dám "đánh lẻ" à?!


Photobucket

Đến hút thuốc cũng rủ nhau mà... hút


Photobucket

Micro của Nana chan đẹp hết sẩy

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008

Cho cậu em Cự Giải



Tôi quen nhóc vào ngày 22 tháng 08 năm 2007. Chắc có người đang thắc mắc vì sao tôi nhớ chính xác như vậy. Hì hì, vì đó là ngày đầu tiên của năm học mới 2007-2008.

Hôm đó, nhóc đi đến trường cùng bố để nhập học. Không mấy khó khăn để tôi nhận ra nhóc là một thằng nhóc Việt Nam. Tôi đang luẩn quẩn với những câu hỏi: "Vậy ra tôi không còn là người Việt Nam duy nhất ở trường rồi.", "Không biết có học chung lớp với bạn này không nhỉ?" (lúc ấy tôi không nghĩ là nhóc nhỏ tuổi hơn tôi)… thì cô Asal dẫn nhóc đến trước mặt tôi và giới thiệu: "Trân, đây là Việt. Bạn ấy cũng từ Việt Nam. Em giúp đỡ bạn ấy nhé!". Trả lời "Ja" (vâng) với cô mà tôi thầm nghĩ trong bụng: "Hix, không biết ai mới là người cần phải giúp đỡ đây.". Vốn liếng tiếng Đức ngày ấy của tôi gần bằng con số 0 cơ mà.

Nhóc thân thiện, hoà đồng và nhanh chóng làm quen với các bạn cùng lớp. Về điểm này thì nhóc hơn hẳn tôi mấy bậc. (Thực chất, tôi cũng có ghen tỵ chút ít.) Tôi không hề ngạc nhiên khi thấy nhóc tiến bộ rất nhanh và đi rất xa, cứ như một chiếc tên lửa được phóng khỏi bệ ấy.

Những ngày đầu, tôi cảm thấy khó chịu với nhóc lắm. Nhóc hỏi nhiều thứ quá, đi đâu cũng hỏi, gặp cái gì cũng hỏi khiến nhiều khi tôi phát cáu. Nghĩ lại thấy mình thật vô lý, cáu vì cái gì chứ, chả phải tôi rất thích các cô cậu bé "ham học hỏi" sao.

Sau một thời gian "phải" ngồi gần nhóc, tai tôi đã được huấn luyện để chịu đựng những lời nói tục. Tôi hay lườm nhóc cũng vì lẽ đó, người gì đâu mà hễ đụng chuyện là "Chết c.m. em rồi!". Đó là điểm tôi không thích nhất ở nhóc.

Từ ngày "được" học chung với nhóc, tôi luôn có cảm nghĩ là mình có thêm "đồng minh". Quả đúng vậy thật! Kể ra, nhóc và tôi cũng có nhiều điểm chung. Khi tôi buồn và muốn kể lể, nhóc sẵn sàng nghe tôi nói. (Có thể nhóc không biết mình đang làm "tấm bia đỡ đạn" chăng.) Nhóc thông minh nên gần như luôn hiểu tôi đang nói gì và luôn đáp lời đúng lúc.

Cảm ơn nhóc nhiều lắm.

Der Tag bringt ein neues Leben, ein neues Licht und vor 17 Jahren, da brachte er Dich.

Du bist ein besonderer Bruder von mir. Ich danke Dir sehr für alles, was Du getan hast.

Lächle solange Du noch Zähne hast! Auf diese Weise mache Dein neues Jahr zu einem Fest, das Dich Dein Leben feiern lässt. Es soll das neue Lebensjahr noch besser sein, wie es alte war.

Zu Deinem Geburtstag wollte ich Dir etwas, das Du wirklich brauchst, schenken. Aber wie verpackt man einen 25-Stunden-Tag? Deshalb schreibe ich diesen Eintrag für Dich.

Alles Gute zum Geburtstag, Mr. VEE!