Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

My little prince




"Chị ơi, chị làm nhiều mặt trăng quá chừng!"

"Em nói mặt trăng nào?"

"Mặt trăng này này!" (giơ miếng dưa leo vừa được cắt)

"Mặt trăng của em bị khuyết rồi."

"Mặt trăng lạnh không chị?"

"Em thấy có lạnh không?"

"Mát lạnh!" (cu cậu để miếng dưa leo lên mắt)

...

"Chị ơi, em làm chị bị phỏng hả?"

"Tại chị sơ ý đụng vào nồi cơm nóng. Không phải do em đâu."

"Như vầy là hết đau." (nhóc dán miếng băng cá nhân lên vết phỏng của mình)

...

"Chị ơi, em đấm lưng cho chị."

"Chị ơi, đi đánh tennis với em."

"Chị ơi, em là người Đức gốc Việt." (câu này tôi nghe nhóc nói cả trăm lần)

"Chị thương em không?"

"Sau này em mua Auto vàng chở chị đi chơi."

Những câu chuyện giữa nhóc và tôi cứ miên man bất tận.

Tôi và nhóc không phải là chị em ruột. Nhưng có lẽ vì chung dòng máu từ bà ngoại, tính cách của chúng tôi rất giống nhau. Cả hai đều nóng tính như lửa, luôn quan tâm tới người khác và rất khó đoán.

Mặc kệ cái tên tiếng Việt của nhóc: Tâm Đức, hay cái tên tiếng Đức: Philip. Tôi chỉ cần đơn giản gọi: "Cún ơi!", ngay tắp lự nhóc sẽ trả lời rõ to: "Dạ!".

Cún rất tâm lí và giỏi nhường nhịn. Về khoản này thì em hơn hẳn tôi. Có lần, tôi lỡ tay làm rách khung ảnh bằng giấy của em. "Chết rồi, Cún ơi! Chị làm rách khung ảnh của em rồi." "Rồi có sao đâu!", nhóc đã trả lời khoan dung như vậy đấy.


Photobucket


Em tôi giàu tình cảm và dịu dàng. Em thích chơi búp bê. Trong ảnh là con búp bê mẹ mua cho em vào ngày sinh nhật 3 tuổi.


Photobucket


Nhóc thích chơi nhạc lắm. Từ kèn harmonica, đàn akkordeon, sáo, trống đến piano, violin, cái gì nhóc cũng muốn học. Nhóc thích mê việc ngồi bên tôi cùng chơi mấy bản nhạc trẻ con trên cây đàn điện tử Yamaha.


Photobucket


Cún của tôi được 5 tuổi rồi. Tôi sẽ đào tạo nhóc trở thành chàng trai 99% hoàn hảo như lời-hứa-ngón-tay-út của chúng tôi.


Photobucket


CHÚC MỪNG SINH NHẬT, EM CỦA CHỊ!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

I'm dreaming of a White Christmas



Đã là Giáng Sinh thứ hai mình không ở Việt Nam rồi.
Một Giáng Sinh thật lạnh và âm u, nhưng không có tuyết. Tôi lại mong chờ một điều gì đó không-thể-trở-thành-sự-thật.
Bạn Ryan thích nhé, vừa đón Giáng Sinh vừa mừng sinh nhật 20 tuổi. Tội nghiệp bạn tôi, mãn teen rồi. Từ khóa năm nay mình tặng cậu là niềm tin. Chỉ cần niềm tin còn ngự trị trong tim cậu, mình tin rằng không có khó khăn gì có thể cản trở được người bạn thân thật là thân của mình.
Giáng Sinh năm nay, tôi đã làm một người thất vọng. Nhưng, xin lỗi! Tôi chưa đủ dũng cảm và chưa sẵn sàng để đón nhận tình cảm đáng trân trọng của người.
Ngày 27 tháng 12 này bạn Jessica sẽ sinh em bé. Bé là con gái - một nàng công chúa nhỏ xinh với cái tên rất dễ thương Meily. Một quà tặng của Thượng Đế, phải không nào?

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

Hai ngày nữa là tới Giáng Sinh


(Không hiểu sao rất thích tấm hình minh họa ở trên.)

Bạn Ryan đang ở đây.

Chỉ vì cái lí do đơn giản ấy mà mấy ngày này tớ bị bạn ấy và Takuya lôi đi khắp nơi. Cứ ở bên những con người này tớ có dịp rời xa máy vi tính và mạng internet.

Âu như vậy cũng hay.

Đi mua đồ với Ryan, bạn ấy toàn chọn cho tớ váy với cả áo đầm. “Có mua nhiều mình cũng đâu có dịp mặc đâu.” Bạn ấy cười gọn lỏn: “Mặc đi học.” “Cậu quởn quá ta!” “Cậu cần mặc đẹp hơn.” “Thôi mà Ryan, trường học chứ có phải là cat walk đâu.” “Every street is a cat walk.” Đúng là cậu chàng này vẫn thế, không thay đổi.

Không phải là tớ không thích mặc váy. Chỉ có điều là cơ thể xấu xí này không phù hợp với những quần áo đẹp đó.

Lại một Giáng Sinh nữa chỉ có ba mẹ con. Không có papy, căn nhà vẫn được trang hoàng thật đẹp. Bánh quy cũng vừa được nướng xong. Giờ chỉ còn thiếu mỗi việc trang trí cây thông nữa thôi.

Hay là mình đặt trên ngọn cây một ngôi sao bạc nhỉ?

Kỉ niệm entry thứ 200!

Chúc mọi người Giáng Sinh an lành. Đừng đi chơi nhiều quá, đổ bệnh thì khổ.