
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008
My little prince

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008
I'm dreaming of a White Christmas

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008
Hai ngày nữa là tới Giáng Sinh

(Không hiểu sao rất thích tấm hình minh họa ở trên.)
Bạn Ryan đang ở đây.
Chỉ vì cái lí do đơn giản ấy mà mấy ngày này tớ bị bạn ấy và Takuya lôi đi khắp nơi. Cứ ở bên những con người này tớ có dịp rời xa máy vi tính và mạng internet.
Âu như vậy cũng hay.
Đi mua đồ với Ryan, bạn ấy toàn chọn cho tớ váy với cả áo đầm. “Có mua nhiều mình cũng đâu có dịp mặc đâu.” Bạn ấy cười gọn lỏn: “Mặc đi học.” “Cậu quởn quá ta!” “Cậu cần mặc đẹp hơn.” “Thôi mà Ryan, trường học chứ có phải là cat walk đâu.” “Every street is a cat walk.” Đúng là cậu chàng này vẫn thế, không thay đổi.
Không phải là tớ không thích mặc váy. Chỉ có điều là cơ thể xấu xí này không phù hợp với những quần áo đẹp đó.
Lại một Giáng Sinh nữa chỉ có ba mẹ con. Không có papy, căn nhà vẫn được trang hoàng thật đẹp. Bánh quy cũng vừa được nướng xong. Giờ chỉ còn thiếu mỗi việc trang trí cây thông nữa thôi.
Hay là mình đặt trên ngọn cây một ngôi sao bạc nhỉ?
Kỉ niệm entry thứ 200!
Chúc mọi người Giáng Sinh an lành. Đừng đi chơi nhiều quá, đổ bệnh thì khổ.
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008
December rain - December snow

Suốt cả tháng Mười Một, tớ chờ đợi November rain mà chẳng thấy. Hóa ra ông trời đã để dành nước mắt mà tuôn vào tháng Mười Hai.
December rain, December snow.
Dạo này tớ rất mẫn cảm với âm vang của bốn từ này. Ông anh trêu chọc: “Vậy là cô em vẫn còn giống con gái.”
“Thì em có nói em là con trai bao giờ đâu.”
Mưa và tuyết. Lạnh và ẩm ướt. Đẹp và tinh khôi.
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008
December 02, 2008

Tuần lễ đầu tiên của tháng Thương Yêu bắt đầu bằng những đợt mưa tuyết (mưa + tuyết) dữ dội.
[Cây dù nhóc Việt tặng mình có dịp phát huy công dụng của nó một cách tối đa. Tớ sợ rằng với cái đà này không biết nó có tồn tại đến năm sau không.]
Tớ yêu tuyết. Những hạt tuyết trắng tinh khôi từ trên màn trời rơi xuống ấy luôn làm tớ thấy hạnh phúc và ấm áp - đối lập hẳn với ý nghĩ mùa đông lạnh lẽo dày đặc tuyết của một cơ số người.
Mùa đông này với tớ thực sự không quá khủng khiếp, dù ngoài miệng tớ luôn than vãn: “Làm sao ta có thể vượt qua rét buốt hơn 3 tháng dài đằng đẵng đây!”. Có lẽ cũng là nhờ những chuyện vui trong thời gian gần đây: gặp lại người mình muốn gặp, nối được liên lạc với Oanh, quen những người bạn mới dễ thương...
Nếu có ai hỏi tớ đang cảm thấy như thế nào, người ấy sẽ nhận ngay câu trả lời: “Tớ đang rất hạnh phúc!” Thề đấy!
Tình hình là mấy ngày này đi học tớ được trang bị rất kỹ (như cái hình minh họa đấy): áo ấm anh mua, khăn choàng cổ của bồ nhí Kim Loan đan tặng, mũ len - quà của dì Vân, găng tay - quà của mẹ, cây dù màu lục nhóc Việt tặng nhân dịp sinh nhật. Nhìn từ xa chắc trông bạn Nana cứ như con gấu. Nhưng mà có ai ấm bằng “con gấu” này nào?