Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2007

Cùng nhau


Tớ tình cờ nghe được bài hát này và rất thích nó.
Bản flash nè:
Còn đây là bản tiếng Hàn (nghe cũng dễ thương lắm đó):
Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt "Sockel Training" với chủ đề "Teamwork".
Cả lớp được phân làm 3 nhóm (mỗi nhóm 4 người) để chơi trò "Ném trứng".
Làm thế nào để một quả trứng sống không bị bể khi bị ném từ trên cao xuống với một mớ ống hút, băng keo, một sợi giây, một tờ khăn giấy và một băng giấy <quên, còn có kéo nữa>?
... <chỗ ba chấm này là công đoạn quấn băng keo với ống hút... xung quanh quả trứng>
Quả trứng của nhóm tớ mới nhìn cứ như một trái bóng đầy không khí. Bạn Richard rất là tự tin vào kết quả và bạn ấy đã quyết định đặt tên cho "đứa con" là "Frieden Ei".
1...2...3...Ném nào!
Bụp...bụp...bụp...
...
Kết quả là cả 3 cái trứng của 3 nhóm đều đã bị bể (chỉ chút xíu thôi mà). Đặc biệt là bé "Sauer Ei" của nhóm Arlinda không phải bể vì độ cao mà là bị cô Rippel làm hư (với động tác nho nhỏ là bóp tay vào quả trứng để kiểm nghiệm xem nó có bị bể hay không).
Không có bé trứng nào còn sống sót...
Vậy mà ai cũng cười thật tươi.
Có lẽ là vì cảm giác được cùng nhau làm việc và cùng hồ hởi, mong đợi một kết quả tốt.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2007

Mừng sinh nhật nhé, bạn tôi ơi!


Hôm nay là ngày 02 tháng 10. <khùng>
Có thể đây chỉ là một ngày bình thường.
Nhưng đối với tôi...
... hôm nay là ngày rất quan trọng.
Là sinh nhật của một người mà có lẽ đã góp phần không nhỏ thay đổi cuộc đời tôi.


HAPPY BIRTHDAY TO KIM OANH!


Lần đầu tôi gặp Oanh là vào ngày tập trung của năm học lớp sáu.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô bạn này là: “Nhỏ này sao mà ít nói quá!”. Giờ nghĩ lại, tôi thấy thật buồn cười, bởi tôi khi ấy cũng đâu có phải là người dạn dĩ gì đâu.
Suốt cả năm học lớp sáu, chúng tôi không có nhiều dịp được nói chuyện với nhau. Tôi ngồi ở bàn đầu (luôn luôn là như vậy), trong khi Oanh ngồi ở dãy bàn thứ ba. Và cũng bởi bản tính hiền lành (có một chút nhút nhát) của cô bạn nên tôi cũng không “dám” bắt chuyện.
<Hồi đó tôi thường khiến mấy đứa con gái phải khóc nên tôi rất ngại nói chuyện với con gái.>
-----------------------
Chúng tôi thật sự thân nhau từ năm học lớp bảy. Tôi vẫn ngồi bàn đầu nhưng Oanh được cô giáo chủ nhiệm chuyển lên bàn thứ hai, ngồi ngay sau lưng tôi (vì bạn ấy bị cận, không thể nhìn rõ bảng).
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn, đại loại là về việc học, hay bàn giao lời cô dặn (nếu Oanh không nghe rõ)... xa hơn là những chuyện buồn vui ở gia đình. Tôi nhận thấy: “Nói chuyện với cậu ấy cũng vui ra phết!”.
Và Oanh là người đầu tiên đưa tôi đến “Thế giới manga” (một cách công khai và thực sự).
------------------------
<Xin được nói dông dài một chút về “tiểu sử đọc manga” của tôi>
Tôi nghe từ “manga” lần đầu vào năm học lớp ba do một người bạn khác “truyền” lại. Cũng thông qua bạn ấy mà tôi được đọc một vài bộ như: Doraemon, Dragon Ball, Black Jack, Glass Mask, Bác sĩ Kazu, Detective Conan...
Đến năm học lớp bảy thì tôi đã “nằm lòng” một vài bộ manga kinh điển.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình là một otaku. Với tôi khi ấy, manga chỉ để dành vào những khi không có gì để đọc (tức là không đủ tiền mua sách mới đó mà).
------------------------
Tôi thật sự ngạc nhiên khi nhìn Oanh đọc manga: chăm chú, miệt mài, “còn siêng hơn là học bài” (tôi thường trêu cô ấy như thế). Không chỉ đọc, cô ấy còn đặt hết tâm trạng, tình cảm vào manga (điều mà tôi đã không thể làm được).
Oanh đã xóa những định kiến trong tôi về manga, là người đã giúp tôi hiểu rằng: “Manga không phải là loại sách đọc để bán thời gian. Nó thực sự là cuộc sống.”. Từ manga và từ Oanh, tôi đã học được rất nhiều điều.
------------------------
Oanh trong mắt tôi không còn là cô bé nhút nhát ngày nào mà đã là một bà chị lớn, sẵn sàng giúp đỡ tôi, sẵn sàng là nơi để tôi trút bầu tâm sự.
Bạn biết được 90% bí mật của “một phần tư đời tôi”. Tôi có thể rủ cậu ấy đi bất cứ đâu, miễn là hai đứa không phải vùi đầu vào đống bài tập. Tôi có thể ôm cô ấy những lúc cảm thấy cô đơn, hay đơn giản là chúng tôi cùng nhau hát một đoạn nhạc yêu thích.
Tôi nhớ cả những lúc "bùng tiết" ôn bài của thầy Tường để đi chụp hình tự động, hay là những khi cùng đội mưa để chạy ra mua kem ở phía bên kia cổng trường, cả câu nói: "Chết đi!" của tôi khi Oanh than: "... muốn chết" <chỗ ba chấm là hành động, sự việc nào đấy>.
(Nếu cô ấy chết thật thì tôi sẽ rất hối hận.)
Không chỉ thân với tôi, Oanh còn thân cả với gia đình tôi. Với bà ngoại, cậu ấy dường như đã trở thành một đứa cháu trong nhà. Bà lúc nào cũng khen: nào là Oanh xinh đẹp, Oanh dễ thương, Oanh dịu dàng, Oanh đảm đang... có rất nhiều điều ở Oanh mà tôi không sao sánh kịp.
<Tôi tự hào về người bạn này.>
------------------------
Vài lời chúc nhỏ dành cho bạn: Chúc Oanh tự tin nhiều hơn và thực hiện được những ước mơ của mình!
Mãi là bạn thân!

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2007

Trung thu đầu tiên không có lồng đèn!



Trung thu ở Đức khác gì ở Việt Nam nhỉ?
Cũng có bánh trung thu, có hạt sen, bánh nổ..., nước trà ấm nóng...
...nhưng...
không có lồng đèn.
Tại sao chợ châu Á không bán lồng đèn? Tại sao lại không có giấy kiếng (để mình có thể tự làm)? Sao mà ông trời không thương con gì hết dzậy?
Và không có những đám rước đèn...
Trung thu của rất nhiều năm về trước (khi nhà tôi còn ở Quảng Ngãi), các bà nội trợ trong xóm đều tập trung tại nhà bà ngoại tôi <một lí do dễ hiểu vì nhà bà ngoại có khu vườn to rộng nhất xóm> để nướng bánh Gatéau và làm bánh Trung thu. Bánh ở chợ hồi đó còn rẻ lắm, nhưng ai cũng thích ăn bánh tự làm hơn. Có lẽ là vì cảm giác ấm cúng khi cùng nhau nhào bột, làm nhân, thổi lửa... chăng. Bọn trẻ con chúng tôi, mỗi đứa với một cái đèn trên tay (cũng là tự làm hoặc bố mẹ, anh chị làm cho), sắp lại thành một hàng dài đi rước đèn và xin bánh kẹo. Các anh lớn thì được giao nhiệm vụ "cao cả": múa lân và đánh trống. Bọn nhóc chúng tôi thi nhau hát tất cả các bài hát Trung thu. Nào là "Chiếc đèn năm sao, sao năm cánh tươi màu..." hay "Tết Trung thu rước đèn đi chơi...", "Bóng trăng trắng ngà có cây đa to..."... Tôi còn nhớ rất rõ chiếc lồng đèn lúc ấy của tôi. Chiếc lồng đèn bóng kiếng có hình ngôi sao năm cánh màu đỏ, cao hơn nhiều so với thân hình của tôi khi ấy. Không hiểu sao tôi vẫn mang được đi khắp xóm thế. Tôi chỉ biết rằng đó là chiếc lồng đèn mà bố đã bỏ cả một buổi trưa để vót tre, cắt giấy làm cho tôi. Tôi thật sự thích nó vô cùng.
<lồng đèn đỏ hiện giờ vẫn còn nằm ở kho nhà bà ngoại>
...
Trung thu ở Sài Gòn không còn những đám rước đèn hay nướng bánh như trước, nhưng vẫn làm tôi vui. Tôi đón Trung thu bên gia đình, vẫn có lồng đèn (nhưng là lồng đèn nhà trường phát / tự mua), vẫn một không khí ấm cúng ấy. Cả nhà ngồi quây quần bên nhau, ăn bánh Trung thu, và xem Tết Trung thu của các em thiếu nhi.
...
Con nít đứa nào cũng dễ tin. Hồi nhỏ, tôi luôn tin rằng cái bóng đen đen mà tôi nhìn thấy trên mặt trăng chính là cây đa và chú Cuội. Tôi cũng chắc chắn là có chị Hằng và thỏ ngọc trên cung trăng.
Lớn lên tôi được dạy: mặt trăng chỉ toàn là đá.
Tôi nghĩ rằng có hai mặt trăng đấy chứ. Mặt trăng của các nhà khoa học là mặt trăng "đá", còn mặt trăng của nhà thơ, của thiếu nhi vẫn là mặt trăng có cây đa, chú Cuội, chị Hằng và thỏ ngọc.
...
Đức không có Trung thu <tất nhiên>, chỉ có kỳ nghỉ Thu mà thôi. TV không có chương trình đặc biệt, không thấy một chút ánh sáng của lồng đèn... Và tôi ngờ rằng chỉ có nhà tôi là ăn bánh Trung thu.
...
Trăng đêm nay vẫn sáng. Mặt trăng Trung thu của tôi.