Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2008

Buổi sáng đẹp trời tháng tư gặp một em gái hoàn hảo 100%




Có lẽ nhiều người đã biết câu chuyện này rồi. Tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sắp yêu...


Lời dẫn chuyện

Tình yêu trong dòng xoáy thời gian là chủ đề không bao giờ cũ. Như một lời nhạc Vũ Thành An, “yêu nhau, cho nhau nụ cười, thương nhau, cho nhau cuộc đời, mà đời đâu biết đợi, để tình nhân kết đôi”. Nhưng cái khác của Murakami là đẩy đưa một thân phận tình yêu vào ngẫu nhiên và phi lý của đời. Hay mượn ngữ ngôn của Bùi Giáng, ta có thể nói rằng hai người đã nhập cuộc, chịu chơi, đem tình yêu gùn ghè, tỉ thí với định mệnh. Nhưng “những con sóng lạnh giá vô tâm của định mệnh vẫn theo đuổi để quăng ném họ không thương tiếc”. Họ đã quên đi mất thời gian nên - cuối đường còn hai kẻ bạc đầu ngậm ngùi nỗi xuân xanh xa mất. Câu kết thúc lửng lơ cuối truyện cho ta một giả tưởng về một tình yêu hoàn hảo vụt đi trong một sát na hay hoài niệm một cuộc tình riêng của tác giả mười bốn năm về trước?

------------------


Photobucket

Một buổi sáng đẹp trời tháng tư, trên một con đường hẹp ở khu phố Harujuku sang trọng gần Tokyo, tôi đã đi ngang qua một em gái hoàn hảo 100%.

Phải nói thực là nàng chẳng ưa nhìn chút nào. Nàng chẳng nổi bật về bất cứ phương diện gì. Quần áo nàng chẳng có gì đặc biệt. Sau lưng nàng, tóc vẫn chưa quấn lại gọn gàng, như thể mới ngủ dậy. Nàng cũng không còn trẻ, chắc cũng gần ba mươi, nói chính xác là nàng không còn thích hợp với từ “cô gái” nữa. Nhưng từ xa năm mươi thước, tôi biết nàng là cô gái hoàn hảo 100% đối với mình. Khoảnh khắc nhìn nàng, con tim tôi quay cuồng và miệng tôi khô cằn như sa mạc.

Photobucket

Có lẽ bạn có những mẫu người con gái đặc biệt cho riêng mình - người có mắt cá chân mỏng manh, mắt bồ câu hay những ngón tay thanh tú, và bạn bị quyến rũ theo những người con gái luôn dành thời gian để chuẩn bị từng bữa ăn. Dĩ nhiên tôi cũng có ý thích riêng của mình. Đôi khi trong nhà hàng, tôi nhận thấy mình đang nhìn một cô gái bàn kế bên vì tôi thích dáng mũi cô ta.

Nhưng không ai có thể đảm bảo rằng cô gái hoàn hảo 100% của mình có thể đáp ứng với mẫu người đã được hình dung nào đó. Càng thích cái mũi của các nàng bao nhiêu, tôi càng không thể nhớ hình dáng các nàng như thế nào. Dù chỉ một nàng thôi thì cũng thế. Mọi điều tôi nhớ được là nàng không có một vẻ đẹp gì tuyệt vời.

Tôi sẽ bảo với một ai đó: “Hôm qua mình đã lướt qua một nàng hoàn hảo 100% trên đường đi đấy”.

“Thế hả?”, anh ta nói. “Có dễ thương không?”

“Thực sự là không.”

“Thế đó là mẫu người anh thích à?”

“Tôi chẳng biết. Dường như tôi không thể nhớ bất cứ điều gì về nàng ta - kiểu mắt của nàng hay kích cỡ bộ ngực cũng thế”.

“Lạ thật đấy”.

“Vâng, đúng là lạ thật”.

“Dù sao đi nữa, anh đã làm gì, có bắt chuyện với nàng không? Có đi theo nàng ta không?”, anh ta sẽ nói với vẻ chán chường.

“Không. Chỉ lướt qua nàng ta trên đường đi thôi”

Nàng đi từ đông sang tây, và tôi đi từ tây sang đông. Đó là một buổi sáng tháng tư tuyệt đẹp.

Giá như tôi có thể bắt chuyện với nàng. Nửa tiếng cũng đã là nhiều. Chỉ hỏi về bản thân nàng, và nói với nàng về bản thân tôi. Và nếu như tôi thực sự thích thú, tôi sẽ giải thích với nàng về sự run rủi của định mệnh đã đưa đẩy chúng tôi lướt qua nhau trên một con đường ở khu phố Harajuku vào buổi sáng tháng tư tuyệt đẹp năm 1981. Chắc chắn đó là một cái gì đầy những bí mật ấm cúng, như một cái đồng hồ cổ xưa được tạo thành khi hòa bình bao trùm thế giới.

Sau khi nói chuyện, chúng tôi có thể dùng bữa ở đâu đó, có thể đi xem một bộ phim của Woody Allen, dừng chân uống cocktails trong một quán bar khách sạn. Và nếu có chút may mắn, chúng tôi sẽ dìu nhau lên giường.

Những khả năng tiềm ẩn gõ vào cánh cửa tim tôi.

Bây giờ khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại còn mười lăm thước.

Làm thế nào tôi có thể tiếp cận nàng? Tôi sẽ nói gì với nàng đây?

“Chào cô. Cô có rảnh rang dành khoảng nửa tiếng cho một cuộc đối thoại nhỏ không?”

Quá lố lăng. Nghe như thể ngôn từ của người bán hợp đồng bảo hiểm.

“Xin lỗi cô. Cô biết có cửa hàng giặt ủi làm việc thâu đêm ở gần đây không?”

Không, như thế cũng lố lăng quá. Tôi chẳng mang theo bộ quần áo để giặt ủi nào. Ai lại đi dựng chuyện như thế?

Có lẽ tôi sẽ nói với nàng một sự thật giản đơn: “Chào em. Em là người con gái hoàn hảo 100% đối với tôi”.

Không, nàng sẽ chẳng tin đâu. Và giả sử nàng có tin, nàng cũng chẳng muốn nói chuyện với tôi. Nàng có thể nói. “Xin lỗi, tôi có thể là một cô gái hoàn hảo 100% đối với anh nhưng anh không phải là chàng trai hoàn hảo 100% đối với tôi”. Điều này có thể xảy ra chứ. Và nếu rơi vào tình huống đó, chắc chắn tôi sẽ tan nát. Tôi chẳng bao giờ phục hồi được sau cú sốc đó. Tôi đã ba mươi hai tuổi rồi, và trên tuổi đó tất cả đều ở đằng sau.

Chúng tôi đi qua nhau trước một tiệm hoa. Một vùng không khí nhỏ bé ấm áp chạm vào thịt da tôi. Nhựa đường ẩm ướt. Tôi bắt gặp một làn hương hoa hồng. Tôi không thể cất lời với nàng. Nàng mặc áo len dài tay màu trắng, tay phải cầm một phong thư sặc sỡ chỉ thiếu mỗi con tem. Đây là bức thư nàng viết cho ai đó. Có lẽ nàng đã mất trọn một đêm để trao gửi tâm tư vào trang giấy trắng nên trông mắt nàng hiện lên những tia nhìn ngái ngủ. Chiếc phong thư còn có thể ẩn giấu những bí mật mà nàng từng trải qua.

Tôi sải chân vài bước và rẽ sang hướng khác. Nàng mất hút trong đám đông.

Dĩ nhiên là giờ đây tôi biết chính xác điều mình sẽ nói với nàng ta. Đó sẽ là một bài diễn văn dài. Đủ dài cho tôi có thể giãi bày tâm tư mình một cách thích đáng. Những ý tưởng đến với tôi chẳng bao giờ thực tế cả.

Ôi trời ơi, đáng lẽ câu chuyện nên bắt đầu là “ngày xửa ngày xưa” và kết thúc là “một câu chuyện buồn đấy chứ. Bạn có nghĩ thế không?”

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mười tám tuổi còn nàng đôi tám trăng tròn. Chàng chẳng đẹp trai gì đặc biệt, nàng cũng chẳng phải kiêu sa. Hai người đơn giản chỉ là một chàng trai bình thường cô đơn và một em gái bình thường đơn côi, giống như tất cả những người khác. Nhưng từ sâu thẳm tim mình, họ vẫn tin là ở một nơi nào trên thế giới có một chàng trai hoàn hảo 100% và một cô gái hoàn hảo 100% dành cho họ. Vâng, họ tin vào điều kỳ diệu. Và điều kỳ diệu đó thực sự đã xảy ra.

Một ngày hai người vô tình bắt gặp nhau ở một góc đường.

“Thật là kinh ngạc,” chàng trai nói. “Anh đã tìm kiếm em cả đời. Em có thể không tin, nhưng em là người con gái hoàn hảo 100% đối với anh đấy”.

“Và anh, anh là chàng trai hoàn hảo 100% với em đấy,” nàng tiếp lời, “chính xác như em đã hình dung ra đến từng chi tiết. Thật là như một giấc mơ”.

Họ ngồi trên một chiếc ghế đá công viên, nắm tay nhau, kể cho nhau những câu chuyện của mình giờ này qua giờ khác. Hai người không còn cô đơn nữa. Họ đã khởi sự kiếm tìm và đã tìm được một nửa kia của mình hoàn hảo 100%. Đó là một sự diệu kỳ. Một sự diệu kỳ của vũ trụ.

Tuy nhiên, khi họ ngồi bên nhau và nói chuyện, từng mảnh vỡ nghi ngờ bắt rễ trong tim họ. Phải chăng thật sự giấc mơ của mình lại trở thành hiện thực một cách dễ dàng như thế?

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi lăng im giữa cuộc trò chuyện, chàng trai nói với cô gái: “Chúng ta hãy thử một lần nữa. Nếu quả thật chúng ta là người tình hoàn hảo của nhau, thì nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một lúc nào đó, ở một nơi nào đó. Và khi điều đó xảy ra, chúng ta biết chắc mình là một nửa kia của nhau và sẽ cưới nhau ngay lúc ấy. Em nghĩ thế nào?”

“Vâng,” nàng nói. “Chúng ta sẽ làm đúng như thế”.

Và họ chia tay nhau. Nàng đi về hướng đông, còn chàng về hướng tây.

Tuy nhiên, cuộc thử nghiệm mà hai người thỏa thuận là hoàn toàn không cần thiết. Họ sẽ chẳng bao giờ có thể thực hiện được. Bởi vì họ thật sự đúng là một nửa kia hoàn hảo 100% của nhau và quả là một điều kỳ diệu nếu như họ đã gặp được nhau. Nhưng họ không thể biết điều đó, bởi họ còn quá trẻ. Những con sóng lạnh giá vô tâm của định mệnh vẫn theo đuổi để quăng ném họ không thương tiếc.

Vào một mùa đông, cả chàng trai và cô gái gặp một cơn bệnh cúm dữ dội, và sau mấy tuần trôi vật vờ giữa sự sống và cái chết, hai người đã mất sạch những ký ức đẹp đẽ thuở đầu. Khi thức dậy, họ thấy đầu mình trống rỗng như con heo đất của chàng D.H. Laurence trẻ tuổi.

Tuy nhiên, họ là những người trẻ tuổi sáng láng và kiên định, và với những nỗ lực không ngừng nghỉ, họ đã giành giật lại được cái kiến thức và cảm giác khiến họ lại có thể trở thành những thành viên đầy đủ tư cách của xã hội. Nhờ trời phù hộ, hai người đã thật sự trở thành những công dân trung thực biết cách di chuyển từ tuyến xe điện ngầm này sang tuyến khác và đủ khả năng để gửi một bức thư chuyển phát nhanh ở bưu điện. Trên thực tế, hai người còn thử yêu đương trở lại và nhiều khi đạt đến tình yêu ở mức 75% hay thậm chí 85%.

Thời gian trôi nhanh không ngờ. Chẳng bao lâu sau, chàng trai đã ba mươi hai tuổi còn nàng cũng ba mươi cái xuân xanh.

Một buổi sáng đẹp trời tháng tư, sau khi dùng một tách cà phê khởi đầu ngày mới, chàng trai rảo bước từ tây sang đông. Trong lúc ấy, nàng định gửi một lá thư chuyển phát nhanh, rảo bước từ đông sang tây. Nhưng trên cùng một con đường nhỏ ở khu Harajuku gần Tokyo, họ lướt qua nhau ở giữa con đường. Những tia sáng yếu ớt nhất của ký ức đã mất chập chờn vài giây ngắn ngủi ánh chiếu vào tim họ. Mỗi người đều cảm thấy con tim quay cuồng. Và họ biết:

Nàng là cô gái hoàn hảo 100% cho tôi.

Chàng là người trai hoàn hảo 100% cho tôi.

Nhưng ánh sáng của vùng trí nhớ quá xa xôi và yếu ớt, và tư tưởng họ chẳng bao lâu sau lại trong sáng như hồi mười bốn tuổi. Không nói một lời, họ lướt qua nhau, biến mất vào đám đông. Vĩnh viễn.

Một câu chuyện buồn. Bạn có nghĩ thế không?

Vâng đúng vậy. Và đó chính là điều lẽ ra tôi nên nói với cô ta.


Hoàng Long dịch theo bản tiếng Anh “On seeing the 100% perfect girl one beautiful April morning” của tác giả người Nhật Haruki Murakami.


Nhân một buổi sáng tháng Tư đầy nắng…

P/S

Tìm hình minh họa cho truyện này thật khó. Bỗng nhiên nghĩ đến manhwa “100% Perfect Girl” của Wann.

Chợt nhớ đến câu chuyện tình yêu thầy Hauck từng kể. Ừ, ở đâu đấy sẽ có chàng trai 100% hoàn hảo cho mình. Một lúc nào đó rồi sẽ gặp thôi.


Reply comment

@ Thảo và Dũng: nhớ mọi người nhiều lắm. Hôm qua nằm mơ thấy đang ngồi ở lớp mình làm kiểm tra.

@ bé Hương: dạo này chị ít comment bên blog em quá. Em thi học kỳ xong chưa?

Em mới nghỉ chơi piano vài tháng thôi, chị thì gần hai năm nay chưa đụng đến cây đàn rồi. Hix, có khi lụt nghề thậm tệ cũng nên.

@ anh Minh: cảm ơn anh vì lời chúc, đang lãng du lắm đây.

@ Takuya: mấy tuần trước em hơi bị khủng [hoảng] nhưng giờ thì mọi chuyện qua rồi. À, Doppelganger là gì vậy anh?

@ ông H2: Hì, lâu lắm hai ông cháu mình không gặp nhau ông nhỉ. Cháu vẫn ổn, ông à.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2007

Hyakumankai Ikita Neko



Con mèo đã sống một triệu lần
Nguyên tác : Hyakumankai ikita neko Sano Yoko vẽ và viết Người dịch : Quỳnh Chi
Lời giới thiệu : Đây là một truyện tranh nhi đồng rất nổi tiếng ở Nhật, được chọn vào danh sách các truyện chọn lọc dành cho trẻ em. Hơn nữa, ngay sau khi xuất bản, các tạp chí đã bình luận rằng đây cũng là một truyện dành cho người lớn. Và cứ đến dịp Valentine Day cũng có những người lớn mua làm quà tặng cho nhau. Truyện xuất bản lần đầu vào năm 1977, và cho đến năm 2006 đã tái bản đến lần thứ 86.



Có một con mèo đã một triệu năm rồi mà vẫn chưa chết.
Nó đã từng chết đi một triệu lần, rồi sống lại một triệu lần.
Một con mèo vằn bảnh bao.
Có một triệu người đã yêu thương con mèo ấy, và một triệu người đã khóc khi con mèo ấy chết.
Mèo thì chưa khóc lần nào cả.

Có khi người chủ của mèo là một ông vua. Mèo ghét nhà vua lắm.
Nhà vua giỏi chiến trận, lúc nào cũng bày chuyện đao binh. Và ngài nhốt mèo vào một cái cũi thật sang trọng để đem theo mình khi ra trận.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Một ngày nọ, mèo trúng phải một mũi tên bay tới, lăn ra chết.
Nhà vua đã ôm mèo vào lòng mà khóc giữa trận chiến.
Rồi nhà vua bèn ngưng chiến, quay về thành, chôn mèo trong vườn ngự.

Có khi người chủ của mèo là một thủy thủ. Mèo ghét biển lắm.
Người thủy thủ đã đem mèo theo anh ta đi khắp các đại dương và ghé lại tất cả các hải cảng trên thế giới.
Một hôm, mèo bị rơi từ trên tàu xuống biển. Mèo không biết bơi. Người thủy thủ vội vàng thả lưới vớt mèo lên, nhưng mèo đã chết vì ướt sũng.
Người thủy thủ ôm mèo vào lòng, giờ đây bèo nhèo như chiếc giẻ rách ướt mèm, mà khóc òa lên. Rồi anh ta chôn mèo dưới gốc cây trong công viên nơi một thành phố cảng xa lạ.

Có khi người chủ của mèo là một người làm trò ảo thuật trong gánh xiếc. Mèo ghét gánh xiếc lắm.
Ngày ngày, người làm trò ảo thuật nhốt mèo vào một cái hộp, rồi dùng cưa cưa chiếc hộp ra làm đôi, sau đó lại lấy mèo từ trong hộp ra, vẫn còn nguyên vẹn, và khán giả vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.
Một hôm người làm trò ảo thuật đã lỡ tay cưa mèo đứt làm đôi thật. Ông ta cầm xác mèo đã bị đứt làm đôi, mỗi tay một nửa, mà khóc rống lên.
Không ai vỗ tay cả. Người làm trò ảo thuật đã chôn mèo ở đằng sau rạp xiếc bé như cái chòi .

Có khi người chủ của mèo là một tên kẻ trộm. Mèo ghét tên trộm lắm.
Tên trộm đem mèo theo bên mình khi hắn đi rón rén như mèo vòng quanh những góc phố tối tăm.
Tên trộm chỉ vào những nhà có nuôi chó. Trong lúc chó mải gầm gừ với mèo thì tên trộm cậy tủ sắt.
Một hôm, mèo bị chó cắn chết.
Tên trộm ôm mèo cùng với những viên kim cương mà hắn đã ăn trộm được, vừa khóc vừa lầm lũi đi giữa phố khuya. Rồi hắn về nhà chôn mèo trong khu vườn nhỏ.

Có khi người chủ của mèo là một bà cụ già sống cô độc một mình. Mèo ghét cay ghét đắng bà cụ già .
Bà cụ ngày ngày ôm mèo mà nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ nhỏ.
Mèo nằm ngủ suốt ngày trên đùi của bà cụ.
Rồi mèo chết vì già yếu. Bà cụ già lụ khụ đã ngồi khóc suốt một ngày bên xác mèo đã già khụ.
Bà cụ chôn mèo dưới gốc cây trong khu vườn nhỏ.

Có khi người chủ của mèo là một cô bé. Mèo ghét cay ghét đắng cô bé.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Cô bé cõng mèo trên lưng, và ôm mèo thật chặt trong tay khi ngủ. Cô chùi mặt vào lưng mèo mỗi khi khóc.
Một hôm, mèo bị sợi dây của chiếc địu sau lưng cô bé vướng vào cổ mà chết.
Cô bé ôm mèo với cái đầu đã bị thắt gẫy nơi cổ mà khóc suốt một ngày. Rồi cô chôn mèo dưới gốc cây trong vườn.

Mèo đã chết không biết bao lần nhưng chẳng hề chi.

Một lần mèo chẳng phải là của ai cả, mà là mèo hoang.
Đó là lần đầu tiên, mèo được là của chính mình. Mèo yêu chính mình lắm.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Là vì mèo đã trở thành một con mèo vằn bảnh bao.

Mèo cái nào cũng mong được mèo để mắt tới.
Có con đem đến cho mèo một con cá lớn. Có con tặng mèo một con chuột hảo hạng.
Có con đem đến tặng mèo cả quả matatabi quý hiếm mà giống mèo rất thích. Lại có con còn liếm cả những đường lông vằn vện của mèo.
Mèo nói:
-Ta đã từng chết một triệu lần rồi chứ bộ. Đâu phải đợi tới bây giờ. Vớ vẩn !

Là vì mèo chỉ yêu chính mình hơn bất cứ ai khác.

Chỉ có một con mèo duy nhất đã không ngó ngàng tới mèo, một con mèo trắng thật đẹp.
Mèo đến bên mèo trắng, bảo:
-Ta đã từng chết một triệu lần rồi đó nghe.
Mèo trắng chỉ đáp :
-Ờ.
Mèo hơi tức mình. Vì mèo yêu chính mình mà lại.
Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, mèo tới chỗ mèo trắng, hỏi :
- Chưa sống hết một lần, phải không?
Mèo trắng chỉ đáp :
-Ờ.
Một hôm, mèo đến trước mặt mèo trắng, lộn một lúc ba vòng, rồi bảo :
-Ta đã từng ở với một người làm xiếc.
Mèo trắng chỉ đáp:
-Ờ.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
-Ta đã ..một triệu lần..
Mèo ấp úng, rồi đánh tiếng hỏi mèo trắng
-Ở bên cạnh được chứ?
Mèo trắng đáp:
-Vâng.
Thế là mèo ở lại bên cạnh mèo trắng

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Mèo trắng sinh được một đàn mèo con xinh xắn.
Mèo cũng không bao giờ còn nói:
-Ta đã ..một triệu lần..
Bây giờ mèo đã yêu mèo trắng và bầy mèo con hơn cả chính mình.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chẳng bao lâu đàn mèo con lớn lên và đi đâu hết cả, mỗi con một ngả.
Mèo mãn nguyện bảo:
-Lũ chúng nó đã khôn lớn cả rồi.
Mèo trắng đáp :
-Vâng.
và dịu dàng kêu nho nhỏ trong cổ .
Mèo trắng đã hơi có dáng vẻ của một bà cụ. Mèo cũng kêu nho nhỏ trong cổ, ra chiều âu yếm đáp lại.
Mèo chỉ mong sẽ sống lâu, mãi mãi cùng với mèo trắng.

Rồi đến một ngày, mèo trắng nằm yên bất động bên cạnh mèo.
Lần đầu tiên trong đời, mèo khóc. Mèo đã khóc từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, rồi lại từ sáng đến tối và rồi lại từ tối đến sáng, cứ thế ..Mèo đã khóc một triệu lần.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Trời sáng, rồi lại tối, mèo cứ khóc mãi, cho đến một hôm mèo không còn khóc nữa.
Mèo đã yên nghỉ bên cạnh mèo trắng.

Mèo không bao giờ còn sống lại một lần nào nữa.



English Version: The Cat Who Lived a Million Times

There was a cat who could live for a million years.
He died a million times, and lived a million times.
He was a great tiger-striped cat.
A million people adored the cat,
And a million people cried when that cat died.
The cat never cried, not even once.

Once, the cat was a king's cat.
The cat hated the king.
The king was great at war, and was always at war.
And, he put the cat in a magnificent cage,
And took him out to war.
One day, the cat was hit by a flying arrow, and died.
The king embraced the cat and wailed during the battle.
The king stopped the war and returned to his castle.
And, he buried the cat in the castle's garden.

Once, the cat was a sailor's cat.
The cat hated the seas.
The sailor took the cat to all the seas of the world,
And all the ports of the world.
One day, the cat fell off the boat.
The cat could not swim.
The sailor hurriedly scooped up the cat with his net,
But the cat was soaked and dead.
The sailor embraced the cat which was now like a wet rag,
And wailed in a loud voice.
And, he buried the cat under the tree
In a park in a far-away port.

Once, the cat was the cat of a magician in a circus.
The cat hated the circus.
The magician put the cat inside a box every day,
And cut him in half with a saw.
Then, he removed the cat, still in one piece,
Out of the box to receive his applause.
One day, the magician made a mistake,
And really cut the cat in half.
The magician wailed in a loud voice,
Holding the two parts of the cat in each hand.
Nobody applauded him.
The magician then buried the cat behind the circus tent.

Once, the cat was a burglar's cat.
The cat hated burglars.
The burglar walked quietly through the dark town with the cat,
Just like a cat.
The burglar robbed only houses with dogs.
While the dog was barking at the cat,
The burglar opened the safes.
One day, the cat was bitten to death by the dog.
The burglar embraced the cat with the diamonds he stole,
And walked through the night town wailing in a loud voice.
Then, he went home and buried the cat in a small yard.

Once, the cat was the cat of a lonely grandmother.
The cat hated grandmothers.
The grandmother looked outside every day from a small window,
Holding the cat in her arms.
The cat was asleep all day on top of the grandmother's lap.
Time passed, and the cat died of old age.
The frail grandmother embraced the frail dead cat,
And cried all day.
The grandmother buried the cat under a tree in the yard.

Once, the cat was a little girl's cat.
The cat hated children.
The girl piggy-backed the cat, and slept clutching the cat.
When she cried, she wiped her tears on the cat's back.
One day atop the girl's back,
The holster to keep the cat secure wound around his neck,
And the cat died.
Holding the cat with the dangly neck, the girl cried all day.
And, she buried the cat under a tree in the yard.

The cat had no fear of dying.

Once, the cat wasn't anyone's cat.
He was a stray cat.
The cat was able to be his own cat for the first time.
The cat loved himself.
Since he was a great tiger-striped cat,
He became a great stray cat.

All the female cats wanted to be the cat's wife.
There were cats that gave him huge fish.
Others gave him premium mice.
Some cats brought rare catnip as a gift.
Other cats licked his tiger fur for him.
The cat said to all of them—
"I've died a million times! This is so ridiculous now!"
The cat loved himself more than anyone else.

But there was just one beautiful white cat
That didn't even look at the cat.
The cat went over next to the white cat, and told her,
"I died a million times!"
The white cat just said, "Oh."
The cat became slightly upset, since he loved himself.
The next day, and the day after that,
The cat went over to the white cat and told her,
"You haven't even finished one life."
The white cat just said, "Oh."

One day, the cat did three somersaults in front of the white cat,
and said, "I once was a cat for a circus."
The white cat just said, "Oh."
The cat started to say, "I have had a million—"
Then asked the white cat, "Can I be at your side?"
The white cat said, "Yes."
The cat stayed by the white cat for a long time.

The white cat had many cute kittens.
The cat no longer dared to say "I have had a million—"
The cat loved the white cat and all the many kittens
Even more than himself.

As time passed, the kittens grew up and all went away.
The cat, satisfied, said, "They became great stray cats now."
The white cat said, "Yes," and softly purred her throat.
The white cat had become a grandmother cat.
The cat purred his throat even more softly.
The cat thought that he wanted to live forever with the white cat.

One day, the white cat quietly stopped moving next to the cat.
The cat cried for the first time in his life.
Night came, morning came,
Night came again, and morning came again.
The cat cried a million times.
Morning came, night came—
and one afternoon, the cat stopped crying.
The cat, next to the white cat, quietly stopped moving.

The cat never came back to life again.


Nguyên tác (dành cho 1 người): 100万回生きたねこ

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

100万年も 死なない ねこが いました。
100万回も 死んで、 100万回も 生きたのです。
りっぱな とらねこでした。

100万人の 人が、そのねこを かわいがり、100万人の 人が、 そのねこが死んだとき 泣きました。
ねこは、1回も 泣きませんでした。

あるとき、 ねこは 王さまの ねこでした。 ねこは、王さまなんか きらいでした。
王さまは 戦争が じょうずで、 いつも 戦争を していました。
そして、 ねこを りっぱな かごに いれて、 戦争に 連れていきました。
ある日、 ねこは 飛んできた矢に あたって、死んでしまいました。
王さまは、 戦いの真っ最中に、 ねこを 抱いて泣きました。
王さまは、 戦争をやめて、 お城に 帰ってきました。
そして、 お城の庭に ねこを埋めました。

あるとき、 ねこは 船のりの ねこでした。 ねこは、 海なんか きらいでした。
船のりは、 世界中の海と、 世界中の港に ねこを 連れていきました。
ある日、 ねこは船から 落ちてしまいました。 ねこは 泳げなかったのです。
船のりが急いで あみで すくいあげるとねこは びしょぬれになって、 死んでいました。
船のりは、 濡れたぞうきんのようになった ねこを抱いて、 大きな声で泣きました。
そして、 遠い 港町の 木の下に、 ねこを埋めました。

あるとき、 ねこは サーカスの 手品つかいの ねこでした。 ねこは、 サーカスなんか きらいでした。
手品つかいは、 毎日 ねこを箱の中に 入れて、 のこぎりで まっぷたつに しました。
それから 丸のままのねこを箱から 取りだし、拍手喝さいを受けました。
ある日、手品つかいは まちがえて、 本当に ねこを まっぷたつに してしまいました。
手品つかいは、 まっぷたつに なってしまった ねこを両手に ぶらさげて、 大きな声で泣きました。
だれも 拍手喝さいを しませんでした。
手品つかいは、サーカス小屋の 裏にねこを埋めました。

あるとき、 ねこは どろぼうの ねこでした。 ねこは、 どろぼうなんか だいきらいでした。
どろぼうは、 ねこと いっしょに、 くらい町を ねこのように 静かに 歩きまわりました。
どろぼうは、 犬のいる 家にだけ どろぼうに 入りました。犬が ねこに 吠えている間に、
どろぼうは 金庫を こじあけました。
ある日 ねこは犬に 噛み殺されてしまいました。
どろぼうは、 盗んだ ダイヤモンドと いっしょに ねこをだいて、 夜の町を 大きな声で泣きながら歩きました。
そして 家に帰って 小さな庭に ねこを埋めました。

あるとき、 ねこは、 ひとりぼっちの おばあさんの ねこでした。
ねこは、 おばあさんなんか だいきらいでした。
おばあさんは、 毎日 ねこを抱いて、 小さな窓から 外を 見ていました。
ねこは、 一日じゅう おばあさんの ひざの上で眠っていました。
やがて、 ねこは 年をとって死にました。 よぼよぼのおばあさんは、 よぼよぼの死んだねこを抱いて一日中 泣きました。
おばあさんは、 庭の木の下に ねこを埋めました。

あるとき、ねこは 小さな 女の子の ねこでした。 ねこは 女の子なんか だいきらいでした。
ねこは、 子どもなんか だいきらいでした。
女の子は、 ねこを おんぶしたり、 しっかり抱いて 寝たりしました。
泣いた時は、 ねこの背中で涙を拭きました。
ある日、 ねこは女の子の背中で、 おぶいひもが 首に まきついて 死んでしまいました。
ぐらぐらの頭に なってしまった ねこを抱いて女の子は 一日中 泣きました。
そして、ねこを 庭の木の下に 埋めました。

ねこは 死ぬのなんか平気だったのです。

あるとき、 ねこは だれのねこでも ありませんでした。 のらねこだったのです。
ねこは はじめて 自分の ねこに なりました。 ねこは 自分が だいすきでした。
なにしろ、 りっぱな とらねこだったので にっぱな のらねこに なりました。
どんな めすねこも、 ねこの お嫁さんに なりたがりました。
大きなサカナを プレゼントする ねこも いました。
上等のねずみを差し出す ねこも いました。
めずらしい またたびを おみやげにする ねこも いました。

ねこは言いました。
「おれは、 100万回も 死んだんだぜ。 いまさら おっかしくて!」
ねこは、誰よりも 自分が 好きだったのです。
たった1ぴき、 ねこに 見むきも しない、 白い美しい ねこが いました。
ねこは、 白いねこの そばに いって 「おれは、100万回も しんだんだぜ!」と 言いました。
白いねこは。 「そう。」 と いったきりでした。 ねこは、少し腹を立てました。
なにしろ、 自分が だいすきでしたからね。

次の日も、次の日も、ねこは白いねこの ところへ行って、言いました。
「きみは まだ 1回も 生きおわって いないんだろ。」 白いねこは、 「そう。」と 言ったきりでした。
ある日、 ねこは、 白いねこの 前で、 くるくると 3回 宙返りをして 言いました。
「おれ、 サーカスの ネコだったことも あるんだぜ。」 白いねこは、 「そう。」と 言ったきりでした。
「おれは、 100万回も......。」 と 言いかけて
ねこは「そばに いても いいかい。」 と白いねこに たずねました。
白いねこは、 「ええ。」 と言いました。
ねこは、 白い ねこの そばに、 いつまでも いました。

白いねこは、 かわいい 子ねこを たくさん 産みました。
ねこは もう 「おれは、 100万回も......。」 とは、決して 言いませんでした。
ねこは、 白いねこと たくさんの 子ねこを、 自分よりも すきなくらいでした。
やがて、 子ねこ達は大きくなって、 それぞれ どこかへ 行きました。
「あいつらも りっぱな のらねこに なったなあ。」
と、 ねこは満足して言いました。
「ええ。」 と 白いねこは 言いました。
そして、 グルグルと やさしく のどを 鳴らしました。

白いねこは、 すこし おばあさんに なっていました。 ねこは、 いっそう やさしく、 グルグルと のどを ならしました。
ねこは、 白いねこと いっしょに、 いつまでも 生きていたいと 思いました。

ある日、 白いねこは、 ねこの となりで、 しずかに うごかなく なっていました。
ねこは、 はじめて 泣きました。
夜になって、 朝になって、 また 夜になって、 朝になって、 100万回も泣きました。
朝になって、 夜になって、 ある日の お昼に、 ねこは 泣きやみました。

ねこは、 白いねこの となりで、 しずかに うごかなく なりました。

ねこは もう、 けっして 生きかえりませんでした。
10.06.2007