Hiển thị các bài đăng có nhãn travel. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn travel. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

September 21, 2008


Còn 9 ngày nữa là hết tháng 9. Đã nói rồi mà, những ngày cuối năm trôi qua rất là nhanh.

Không biết tự khi nào mình đã gán cho tháng 9 là tháng của những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Hì hì, chắc là từ 8 năm về trước.

Nói là vậy, nhưng cuộc gặp gỡ vào tối thứ sáu (19.09.2008) và sáng thứ bảy (20.09.2008) không phải là bất ngờ, mà là cuộc gặp gỡ đã được sắp xếp.

Kể lể dài dòng chung quy cũng chỉ để nói về cái này:

INTERNATIONAL SEMINAR

Đó là cuộc gặp gỡ, giao lưu và trò chuyện tại VHS (Volkshochschule) Frankfurt am Main của 12 con người đến từ những quốc gia khác nhau.

Photobucket

Hàng trên (từ trái sang): Shorena (Georgien), Gabrielle (người tổ chức - Germany), Reiner (Germany), Julian (France), Birgit (Germany), Shereen (Egypt), Leo (Philippin), Truc (mẹ tớ).

Hàng dưới: Susane (USA), Rachataporn (Thailand), Nam Tran (tớ đang mặc áo của gia đình Văn 05-08 đấy).

Ngoài ra còn có cô Barbara người Đức nữa (không có trong hình).

Và như mọi khi, tớ luôn là người nhỏ tuổi nhất và có thâm niên sống ở Đức ít nhất. Qua hội nghị, mọi người có cơ hội làm quen, học hỏi và trao đổi kinh nghiệm về các nền văn hoá, shock văn hoá, văn hoá ở Đức... Xen kẽ giữa các Teamworks là trò chơi (nhảy, diễn kịch...).

Tớ đã gặp được những người rất thú vị. Chú Leo đến từ Philippin rất vui tính. Cô Susane và cô Birgit hiểu biết nhiều. Vợ chồng chị Rachataporn (Thái Lan) và anh Julian (Pháp) chỉ sau 2 ngày đã trở thành bạn thân của tớ.

Trước đó, vì đã làm hòa với nhóc Việt và Farhan + đi ăn với Richard, tâm trạng của tớ thật là vui.

Cầu chúc cho mọi người (các bạn thân yêu trên cộng đồng này của tớ) những ngày cuối cùng tháng 9 không lạnh.

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2008

Marburg du ký


Ứ chịu đâu! Bạn imeem trả tớ cái khung nhạc trong suốt đây.


Ồ, may phước là cuối cùng cũng xây nhà xong rồi. Nguyên nhân thi công chậm chạp được liệt kê như sau: một là kiểm tra, hai là lười, ba là bệnh, bốn là bị khùng và năm là do Yahoo 360* thỉnh thoảng lên cơn làm tớ không cách nào vào blog được.


Entry này dành cho chuyến đi chơi ở Marburg (14.03 – 16.03.2008), một thành phố đại học nằm trên núi và là nơi ở trước đây của anh em Grimm.

Photobucket

Thứ sáu, 14.03.2008

Sau hai chuyến U-Bahn (xe điện ngầm) khoảng 30 phút từ nhà đến Frankfurt Hauptbahnhof (ga xe lửa chính ở Frankfurt) và 30 phút chờ đợi mọi người, tớ cũng đã ngồi lên được chuyến xe lửa thẳng tiến đến Marburg. Tới nơi mới biết tên đầy đủ của thành phố này là Marburg an der Land (Marburg bên con sông Lahn), vậy là cũng giống Frankfurt am Main (Franfurt bên dòng sông Main) rồi.

Photobucket

Nhà ga Marburg đây

Photobucket

Và mất khoảng một tiếng đồng hồ đi bộ để đến Jugendherberge (có thể coi nó như là nhà khách dành cho teens). Eo ơi, đường vừa xa vừa dốc, đi mãi mà muốn rã cả chân. Cô Jasarevic động viên: “Các em được tập thể dục miễn phí 2 ngày mà.” (ở đây tập thể dục cũng phải đóng tiền). Được cái là trên đường đi có rất nhiều cảnh đẹp, như cảnh này chẳng hạn.

Photobucket

Sông Lahn đấy

Photobucket

Cuối cùng cũng tới nơi.

Photobucket

Bọn tớ đã được chuẩn bị sẵn tinh thần là phải tự phục vụ từ A đến Z. Cô Rippel đã nhấn mạnh: “Đây không phải là khách sạn!”. Thức ăn ở đây không ngon - ít ra là theo cô Asal và tớ nhận xét, nhưng phòng ốc sạch sẽ và thoáng. Vậy cũng ổn rồi nhỉ.

Phòng đám con gái lớp tớ có 6 giường (loại giường tầng) mà chỉ có 5 người thôi (Angelika, Angie, Suthassine, Jessica và tớ). Vì tớ bé [nhỏ] và ít đồ đạc nên được nhường cho cái phòng trong cùng, cạnh cửa sổ. Ở nhà cứ tưởng mình đem đồ đã nhiều rồi, ai dè mọi người còn lỉnh kỉnh hơn. Angie còn mang theo bộ đồ uốn tóc và duỗi tóc nữa chứ. Và Dana –cô bạn lớp “hàng xóm” đã nói trêu rằng: “Các cậu định ở đây 2 tuần à?”.

Chụp cho Angie xinh đẹp một tấm cái coi. Người đẹp dù quần áo xốc xếch vẫn đẹp.

Photobucket

Nghỉ ngơi được khoảng 1 tiếng thì đến giờ học Politik. Mọi người đừng ngạc nhiên vì sao đi chơi mà còn học. Chính bản thân tớ cũng không hiểu tại sao trong lịch trình lại lòi ra mấy tiết Politik nữa. Cũng may là 2 tiết thôi, và thời gian đi chơi bắt đầu.

[Lúc đó cũng khoảng 5 giờ chiều rồi.]

Đi dạo ở Marburg mà cứ có cảm giác như là đi ở Đà Lạt vậy. Đường dốc, nhiều bậc thang, hai bên đường có rất nhiều cửa hàng và khăn choàng.

Photobucket

Nhà ở Marburg phần lớn là những ngôi nhà cổ đặc trưng của Đức.

Photobucket

Nơi trọ học trước đây của anh em Grimm, khi họ học trường Luật ở Marburg. Bây giờ nó trở thành cửa hàng bán rau quả. Trên tấm bảng có ghi chữ “Hier wohnten Jakob und Wilhelm Grimm 1802 - 1805” (Anh em Grimm đã từng sống ở đây).

Photobucket

Spiderman xuất hiện - bảng hiệu của một cửa hàng bán truyện tranh và các sản phẩm ăn theo.

Photobucket

Ủy ban nhân dân của thành phố

Photobucket

Các cô giáo cứ hỏi: “Tại sao con không đi mua sắm cùng các bạn?”. Đi mua sắm thì mua ở đâu chẳng được, tớ thích đi với các cô hơn. Cô Asal hiểu biết nhiều, đặc biệt về tôn giáo, nghe cô kể chuyện thích ghê luôn.

Đi dạo một tiếng đồng hồ thì trở về chỗ trọ --> ăn tối.

Richard và Liubow, 2 chàng trai chăm chỉ nướng Wurst (xúc xích) cho mọi người.

Photobucket

Cuộc phiêu lưu thực sự bắt đầu từ lúc 7 giờ tối. Angelika, Suthasine và Angie rủ tớ đi dạo: “Đi đi Tran, nếu không cậu sẽ phải ở nhà một mình đấy.” “Nhưng mấy giờ về?” “Trước 10 giờ chúng ta sẽ về.” “OK.”

Cứ tưởng cả đám chỉ đi dạo cho vui. Đi tới giữa đường mới biết Jessica đem rượu. (Jessica trên 18 tuổi rồi nên được uống) Rồi gặp cả đám con trai của lớp “hàng xóm” nữa. Dĩ nhiên bọn này cũng đang uống rượu.

Và tớ đã thấy lo thực sự khi đi cùng một đám người say xỉn như vầy; bèn giục Angelika và Suthasine: “Mình về thôi.”. Nhưng Angelika quyết tâm tìm cho ra quán karaoke, mặc kệ lời khuyến cáo của tớ: ở đây không có karaoke đâu.

Tớ không nhớ là quãng đường cả bọn đi dài bao xa. Được 1 tiếng rưỡi sau, đám người say xỉn bắt đầu trở nên điên. Chính xác thì tớ không sợ những hành vi lố bịch của họ có ảnh hưởng đến tớ hay không, mà tớ sợ họ say quá sẽ làm một chuyện gì đó khủng khiếp, như là tai nạn giao thông chẳng hạn. Đấy, tớ còn trẻ con và vớ vẩn thế đấy.

Tớ lo lắng nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ tối rồi. Tớ muốn đi về, nhưng không dám một mình lang thang trong đêm ở một thành phố xa lạ. Đột nhiên, bạn Farhan (bạn cùng lớp với tớ) đã có một hành động mà đối với tớ lúc ấy, bạn đó là vị cứu tinh thực sự. “Tớ không đi nữa đâu. Tớ sẽ đưa Trân về.”. Và bạn ấy làm thật, ôi chà, tớ cảm thấy mình được giải thoát.

Trên đường đi, Farhan còn hỏi tớ: “Cậu sợ lắm phải không? Tớ đã rất lo cho cậu đấy. Đám người đó đúng là điên hết cả rồi.”. Hì hì, vậy là trên mặt tớ đã viết rất rõ câu: “Tôi đang sợ đây.”. Đi được một đoạn thì Angelika và Suthasine đuổi theo bọn tớ, thì ra hai cô nàng cũng sợ lắm rồi.

Về đến Jugendherberge còn bị các thầy cô giáo hỏi chuyện nữa chứ. Cũng may, tới 9 giờ rưỡi thì “các anh chàng say xỉn” cũng về (không biết họ đi bằng cách nào mà nhanh vậy nhỉ). Dĩ nhiên, chuyện ai uống rượu và uống bao nhiêu thì mọi người giấu biệt. Chuyện này mà đế cô Troeger hoặc cô Jasarevic thì...

Kể ra ngắn vậy chứ tớ thấy đêm thứ sáu đó dài kinh khủng.

Tớ đã không tài nào ngủ được. Phần vì lạ nhà, phần vì các bạn nam của 2 lớp cũng ngủ không được nên kéo lên phòng tụi con gái lớp tớ tán dóc. Dù đã cố thử mọi phương cách như ngồi thiền (mặc cho cả đám trố mắt ra nhìn tớ), uống thuốc (không phải thuốc ngủ đâu), tớ vẫn không sao chợp mắt được. Mãi sau (tới hơn 12 giờ đêm ấy), cô Asal lên giải tán họ mới chịu về phòng.


Thứ bảy, 15.03.2008

Ngủ trễ vậy mà 5 giờ 30 sáng tớ đã thức rồi. Tranh thủ thời gian trước giờ ăn sáng, tớ đi dạo quanh khu Jugend Herberg và chụp được một vài tấm hình.

Chỗ nhà trọ nằm bên cạnh con sông Lahn và gần cái cầu như trên hình.

Photobucket

Photobucket

Vẫn còn tuyết này

Photobucket

Có thể thấy được lâu đài Marburg trong màn sương sớm. Và đó là tòa lâu đài bọn tớ tham quan.

Photobucket

Đường lên lâu đài dốc và rất nhiều bậc thang. Thấy hay hay, giống như đang leo núi vậy.

Photobucket

Cuối cùng cũng lên tới đỉnh

Photobucket

Lâu đài Marburg - ước mong của tớ - đây rồi

Photobucket

Từ lâu đài có thể nhìn thấy được cả thành phố Marburg.

Photobucket

Angie là người mẫu ảnh độc quyền của tớ.

Photobucket

Mô hình thu nhỏ của lâu đài Marburg. Ở trong lâu đài người ta không cho dùng flash chụp hình, vì nó sẽ gây tác động xấu đến các cổ vật.

Photobucket

Ổ khóa của lâu đài ngày trước

Photobucket

Lâu đài bây giờ chỉ còn là bảo tàng trưng bày đồ cổ thôi. Tuổi thọ của chúng cũng trên 400 năm rồi.

Đồ gốm sứ. Tớ nhận thấy phần lớn trong số đó là từ châu Á (như mấy cái bình hình Phúc - Lộc - Thọ chẳng hạn).

Photobucket

Những người sống trong lâu đài ngày xưa (không tính vua).

Photobucket

À ơi, em ngủ cho ngoan

Photobucket

Rời lâu đài, lại là giờ mua sắm tự do. Đi theo cô Troeger và cô Rippel, tớ mua được cả đống kẹo dẻo, công nhận ở đây bánh kẹo rẻ hơn ở Frankfurt.

Buổi chiều, các cô giáo bày ra trò “Tìm hiểu Marburg”. Học sinh được chia làm 6 nhóm, mỗi nhóm 3 thành viên và được giao cho 20 câu hỏi. Để trả lời được tất cả 20 câu ấy, bọn tớ phải đi hỏi thăm khắp nơi, qua đó biết được những đặc trưng của Marburg. Tụi tớ được giao cho thời gian 2 tiếng, từ 3 giờ chiều đến 5 giờ chiều.

Đó sẽ là trò rất thú vị nếu như đường ở Marburg không quá dốc và các địa danh không cách xa nhau như vậy. Và vì vậy nhóm của tớ đã đi lố thời gian quy định những 30 phút. Nhưng thấy vui vì ít ra tớ cũng đã hiểu biết thêm về thành phố này. Tớ cũng đã gặp được những người rất dễ thương và tốt bụng: chú bán sách, ông già ở tiệm cafe, hai cô nhân viên cửa hàng và những người đi đường đã giúp nhóm tớ rất nhiều.

Qua đó mới biết được ở Marburg cũng có cinema. Đây là hình Cinema về đêm.

Photobucket

Quá phê với 2 tiếng đồng hồ chạy vòng quanh thành phố Marburg, tớ đã không còn hứng thú nào mà nghĩ tới chuyện đi Disco với các bạn. Với lại, tớ chợt nhớ ra lời ông cậu dặn dò: “Con sẽ không chịu nổi tiếng bass trong vòng 3 tiếng đồng hồ đâu, đứng tim mà chết đấy.”. Nhìn Angelika, Angie, Suthasine và Jessica chuẩn bị mà thấy thương ghê. Con gái đúng là khổ thật, sao cứ phải chú trọng tới hình thức, sao cứ phải để ý đến chuyện làm thế nào để là người đẹp trong mắt người khác… Angelika luôn than phiền về mái tóc xoăn và rối của cậu ấy và cố gắng chịu đau khi duỗi tóc, còn Angie thì cứ càu nhàu suốt về chuyện cái thắt lưng không phù hợp với trang phục; dù tớ đã nói: “Tớ ước được trở thành một chàng trai khi nhìn thấy các cô gái xinh đẹp này.” [Tớ thấy các cậu ấy đẹp thật đó chứ, không phải là white lie đâu].

Nằm nhà đánh một giấc ngủ ngắn, rồi xuống quán cafe trong Jugendherberge chơi bài với cô Troeger, cô Jasarevic và thầy Rohr. Đây là lần đầu tiên tớ chơi bài nên toàn bị các thầy cô hạ đo ván. Cô Jasarevvic đem đủ loại bài khác nhau, tớ thích chơi loại bài có hình các bông hoa ấy (không biết tiếng Việt thì gọi là bài gì nhỉ). Cô Troeger thường ngày nghiêm túc và luôn tạo cho người khác cảm giác cô chỉ biết đến giáo án, ấy vậy mà khi chơi bài cũng “ngầu” lắm đấy nhé. Chơi bài xong thì lại coi phim với cô Asal, thế mới biết cô cũng lãng mạn thật.

Đến khoảng 11 giờ thì các bạn về. Tớ không ngờ họ lại về sớm thế, sau này nghe kể lại mới hiểu ra nguyên do. Các bạn đã phải chạy 2 km trong đêm để đi tìm Disco nhưng cả 2 chỗ các bạn tìm được đều là dạng private. “Dù vậy, bọn tớ đã làm những chuyện rất hài hước.” - Angelika bồi thêm. Tớ không thấy Jessica đâu nên hỏi Suthasine, hóa ra chị ấy đã đi với người yêu Fabio rồi.

Đêm đó cả bọn chẳng ngủ được, dù đứa nào cũng mệt. Vậy là màn tán dóc tiếp tục diễn ra. Đỡ hơn đêm hôm qua là cô Asal giải tán các bạn nam về phòng sớm. Thế là đám con gái được tự do nói về “những chuyện của phụ nữ chúng mình”, từ những hoạch định tương lai đến chuyện tình yêu, sex… Suthasine đã nói với tớ: “Tran, em rất may mắn khi chưa yêu đấy.” (tớ hiểu là chị ấy đang nói đến tình yêu nam nữ). Đêm đó chị ấy nói nhiều lắm, cả Angelika và Angie nữa. Những chuyện đó mãi về sau này tớ mới hiểu được, hoặc có khi sẽ không bao giờ hiểu.

Một đêm thật dài.


Chủ nhật, 16.03.2008

Tớ ngồi ăn bữa sáng cuối cùng ở Marburg cùng với cô Asal. Hai cô trò nói chuyện nhiều lắm, và tớ vô tình nhắc lại về nỗi sợ của tớ hôm thứ sáu. Tớ cũng đã kể cho cô nghe các bạn uống rượu và say ra sao. Vì cô Asal đã hứa là sẽ không nói chuyện này với giáo viên nào khác và cô là một người đáng tin tưởng, như trước giờ vẫn vậy. Cô dặn tớ nếu sau này em thấy sợ thì hãy đón taxi về. Hì hì, liệu taxi có đáng tin tưởng không nhỉ.

Tớ cũng góp ý với cô về việc tổ chức cho chuyến đi dã ngoại lần sau, để tránh những rắc rối không đáng có như lần này.

Cô Asal muốn đến Việt Nam, nhưng cô không ngồi máy bay lâu được [Cũng như tớ muốn đến sàn nhảy nhưng không chịu được tiếng bass.]. Cô kể chồng cô cũng đã từng đến Việt Nam và thấy nữ sinh Việt Nam mặc áo dài rất đẹp (tự hào quá). Nói chuyện với cô một hồi về phong tục tập quán Việt Nam, những điều hay và cả những điều chưa đẹp, những khó khăn của đất nước sau 30 năm độc lập. “Như một ai đó đã từng nói: Trong chiến tranh không có kẻ nào là người chiến thắng, tất cả đều thua cuộc.” - mãi mãi tớ sẽ không quên được lời này.

Ăn sáng xong rồi dọn phòng, làm Feedback và chuẩn bị trở về Frankfurt. Vẫn là 1 tiếng đồng hồ đi bộ đến nhà ga. Nhìn lại những con đường dốc, lâu đài Marburg mà tớ đã từng ví như “Castle in the sky”, con sông Lahn lần cuối, không biết mình có dịp trở lại nơi đây không nhỉ.

Photobucket

Tạm biệt nhé, thành phố nhỏ yên bình.


Cảm nhận sau chuyến đi

- Tuy Marburg là thành phố nhỏ và theo như một vài người nhận xét, đó là “một thành phố chán ngắt” nhưng chuyến đi vẫn làm tớ hài lòng. Tớ đã hoàn toàn trút được nỗi sợ và chán nản (thật tớ cũng không biết nên đặt tên nó như thế nào nữa) mấy ngày trước ở Frankfurt.

- Người dân Marburg rất dễ thương, tốt bụng và hiền hòa.

- Chủ yếu không phải là tham quan, mà là để hiểu thêm về các thầy cô giáo và các bạn. Có thể trò chuyện được nhiều hơn với mọi người, đúng như mong muốn ban đầu của tớ.

- Hix, không có ai chụp hình cho tớ hết.

- Không thể nói là tiện nghi hoàn toàn, nhưng đúng như Angie nói: “Bạn còn mong chờ gì hơn ở một chuyến đi xa chỉ tốn 65 EUR!”. Hà, tớ thực sự thích cái cách nói chuyện thực tế mà vui tính của bạn ấy.

- Thêm cái này để cho anh Tuấn khỏi kêu ca là vì sao không có trai đẹp? Trên chuyến xe điện về nhà tớ gặp lại anh Shuichi. Dễ cũng gần 1 năm không gặp rồi, vậy mà vẫn nhận ra tớ, trí nhớ siêu quá. Anh ấy cắt tóc ngắn rồi và đang cầm guitar, cũng không phấn son hay sơn móng tay như xưa. Nhưng phải công nhận là vẫn rất đẹp trai và phong độ, lại còn manly hơn nữa chứ. Tớ kể về chuyến đi của tớ và Shuichi quả là một người lắng nghe cực tốt. Mải nghe đến độ quên xuống xe luôn (anh này xuống Schäflestraße trong khi tớ xuống trạm cuối), và đành nghe cho hết chuyện của tớ. Lâu lâu mới gặp được một người chịu khó nghe mình nói chuyên mà lại.


Reply comments (xém nữa thì quên mất)

@ Thanh Uyên: tớ rất vui khi nhận được nhiều comments của cậu. Anh họ nói tên tớ là Huỳnh Trấn Nam thật hả, thích đấy, tự nhiên tớ lại có tên mới rồi.

À, mà nick yahoo mới của tớ là honeyandclover611 (không có dấu gạch ngang giữa các chữ đâu). Cậu add nick tớ nhé, vì không hiểu sao tớ chẳng add nick ai được.

@ chị Linh: bài Fa Ru Xue (Hair like snow) nhạc hay lắm chị ạ, không nghe được thì uổng lắm.

Em thích entry giới thiệu manga “7 Seeds” của chị. Đọc mấy trang đầu của truyện đó đã bị cuốn hút rồi. Cảm ơn chị nhiều!

@ anh Minh: có lẽ, người bị ăn đập không phải là em đâu, mà là anh đó. Ai đời lại đi nói với một thiếu nữ dịu-dàng-ngây-thơ-dễ-thương như thế.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2007

Một chuyện tiếu lâm ở Weihnachtsmarkt


Lâu ngày cũng nên phá luật một chút, nếu không sẽ chết vì chán mất.

<Giờ thì tớ hiểu cái ý “die of boredom” là gì rồi.>

Tình hình nó là thế này:

Trong cái list bài tập về nhà của môn tiếng Đức có một bài tập, theo tớ thì không khó lắm nhưng đòi hỏi phải làm siêng một chút, đại khái là “Đi Weihnachtsmarkt em thấy cái gì?”

Thế là tớ quyết định dành ra 2 tiếng đồng hồ chiều nay để đi Weihnachtsmarkt. Ừ thì cũng đông người đấy nhưng không đến nỗi phải “Entschuldigung”liên tục như bạn Farhan đã nói.

Chuyện vui bắt đầu từ lúc tớ để ý mấy hàng bán Glühwein (một loại rượu cho mùa Giáng Sinh, tạm hiểu là “rượu hâm nóng”).

Tớ đến một hàng rượu nho nhỏ và ít người (đông người dễ gặp rắc rối lắm). Vừa mới mở miệng mua một cốc Glühwein, ông bán rượu mở tròn mắt:

- What have you just said? Glühwein? (công nhận người Đức giỏi tiếng Anh thật)

<Chắc ổng nghĩ mình là du khách nên nói tiếng Anh>

- Yes!

- Glühwein?

(Ổng nhìn tớ cứ như thể tớ là một con bé hư hỏng lắm đấy.)

(Ông đó quay sang một anh trông rất trẻ, nói cái gì đó mà tớ không nghe rõ.)

Và anh trẻ tuổi, đẹp trai ấy, lại quay sang tớ mà hỏi:

- How old are you?

- I´m 17. (sao mà lúc đó ngu thế không biết)

- In Germany we cannot sell wein for children under 18. I´m very sorry. (có tức không cơ chứ)

----------------------------

Nhưng vì lòng ham muốn (có xen một chút ham hố) muốn uống thử Glühwein (vì nó nổi tiếng quá mà) nên tớ đã chuyển sang nói dối.

Thực tình thấy cũng hơi ngượng.

----------------------------

- I know. But I have a project about Glühwein. I want to try its taste.

Only a little, please.

(Đúng là lâu ngày chẳng dùng tiếng Anh nên quên hết trơn).

(Anh đẹp trai chăm chú nhìn tớ một hồi, rồi nói với một giọng rất nhẹ nhàng)

- Do you really want to try it?

- Yes… (lúc đó nhìn mặt mình chắc tội nghiệp lắm)

Ông khách mới tới, đứng kế tớ cũng giúp tớ xin anh ta.

Thế là cuối cùng anh ấy cũng chịu rót cho tớ nửa cốc rượu 200ml --> vậy là khoảng 100ml.

(Dễ thương thiệt!)

Trong lúc tớ uống 100ml Glühwein ấy, anh đó lại lân la hỏi chuyện:

- Where are you from? I guess you´re Japanese. (dựa vào đâu mà guess thế)

(Tớ làm thinh, phần vì mải uống, phần vì không muốn dây dưa. Chắc tại thấy mình thấp nên nghĩ mình là người Nhật đây mà)

Và do tớ làm thinh, nên anh ta quy ra điều anh ta phỏng đoán là đúng. Rồi lại xổ một tràng:

- Konnichi wa! Watashi wa Harry desu. Onamae wa? (nói chuẩn thật)

<Chào em! Anh là Harry. Em tên gì?>

- Watashi wa Nana desu. (Với vốn từ tiếng Nhật ít ỏi, tớ đã đáp lại như thế.)

<Em là Nana> (Cái tên này cũng Nhật quá nhỉ)

- Gakusei desu ka? (Hỏi vô duyên)

<Em là học sinh phải không?>

- Hai.

<Vâng.>

- Anata wa Nihon-jin desu ka? (Đẹp trai nhưng nhiều chuyện quá)

<Em là người Nhật phải không?>

- Iie, Betonamu-jin desu.

<Không, em là người Việt Nam.>

- Really? Your Japanese is very good. (cái này có được gọi là “white lie” không ta)

……………………….

Lúc đó, tớ cũng uống xong rồi, nên dĩ nhiên là chào tạm biệt thôi (cuốn gói khỏi nơi đó càng sớm càng tốt). Tớ cũng chán cái kiểu nói chuyện đẩy đưa ấy.

- Doomo arigatoo gozaimashita. (anh này thích nói tiếng Nhật đến thế thì mình chơi tiếng Nhật luôn)

<Cảm ơn anh rất nhiều>

- Doo itashimashite. Hajimemashite. (Nói làm mình ngượng ghê)

<Không có chi. Rất vui được gặp em.>

- Sayonara!

<Tạm biệt!>

(Tớ nói xong rồi chuồn thẳng, kệ anh ta gọi với theo)

- Sayonara! Ganbatte kudasai.

<Tạm biệt em! Chúc may mắn.>

----------------------------

Không biết là do rượu, do trời lạnh, hay vì cơn buồn ngủ, đầu óc tớ cứ ong ong cả lên, về đến nhà đánh một giấc, rồi mới lò mò đến cái máy để đánh entry này.

Những điều gặt hái được trong chiều nay:

- Cuối cùng cũng biết mùi vị của Glühwein nó ra làm sao, ngọt ngọt cứ như nước trái cây ấy. Càng uống càng thấy ấm, sau đó thì cảm giác được vị hơi cay trong cổ.

(Thật cũng chả biết miêu tả nó ra sao nữa)

- Được uống rượu không mất tiền. Mọi người thấy ganh tỵ chưa. Chắc vì tớ là “cô gái bé nhỏ tội nghiệp” (ông khách kia nói, không phải tớ) nên được miễn tiền rượu đó.

- Trình độ đóng kịch tăng lên tới mấy bậc. Công nhận cái anh đó nhìn mặt thông minh sáng sủa mà cũng dễ tin người thật.

- Một trong những cuộc đàm thoại nhảm nhí nhất mà tớ từng trải qua. Nếu kể phi vụ này cho Takuya thì chắc lại bị cười thối mũi đây.

- Weihnachtsmarkt không có gì khác hơn ngoài mấy gian hàng ăn uống và bán đồ trang trí Giáng Sinh, cái nào cũng mắc quá trời.

(Giống như nhóc Việt kể)

----------------------------

P/S: Trả lời cho câu hỏi của dzợ MTrang: Politik nếu so sánh với GDCD thì cũng một chín một mười. Hồi đó học GDCD có cảm giác giống như học vẹt, toàn phịa đại ra mà nói thôi. Giờ học Politik thì tuy hiểu nhưng khi viết bằng tiếng Đức thì cũng thêm mắm thêm muối, ngoài ra còn có nguy cơ viết sai chính tả --> nhục rất cao.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2007

Paris - cổ kính và lãng mạn


Thoạt đầu đến Paris, không biết có phải là do mệt mỏi với 4 tiếng đồng hồ ngồi trên tàu điện hay không, tớ chỉ thấy đây là một thành phố lớn mà thôi, thậm chí là còn chê: "Sao cũ kĩ vầy nè!". Nhưng chỉ với 6 ngày 5 đêm, tớ đã dần cảm được nét đẹp lãng mạn và cổ kính của Paris – nơi được mệnh danh là « Kinh đô ánh sáng ».

Đây là hành trình của tớ:

Chiều thứ năm, 26/07: tham quan tháp Eifel và thưởng ngoạn sông Seine
Tháp được đặt tên theo tên kiến trúc sư Gustave Eifel. Tòa tháp được xây dựng hoàn toàn bằng sắt, nặng hơn 9700 tấn và có độ cao 324 m (tính cả cột ăng-ten) với 1710 bậc. Tháp Eifel tọa lạc trên quảng trường Champ de Mars hình vuông, bên cạnh dòng sông Seine ở Paris.
Công trình được xây dựng trong 3 năm (1887 – 1889) với 225 công nhân và tiêu tốn hơn 1 triệu con đinh tán. Đến năm 1959, đỉnh tháp có thêm cột ăng-ten truyền hình.
Giờ thì tớ đã hiểu vì sao đến Paris là người ta luôn muốn chụp hình với tháp Eifel.

Paris càng về đêm càng lãng mạn, đặc biệt là khi bạn đang nhìn Paris trên một con thuyền từ sông Seine.
Giá vé đi thuyền hơi bị đắt: 10 EUR cho người lớn và 5 EUR cho trẻ em.
Hình này là chụp tháp Eifel từ thuyền đó (đêm có 2 mặt trăng)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Sáng thứ sáu, 27/07: quận 13 – nơi sinh hoạt của người Việt
"Paris là thủ đô của thế giới" (tớ không nhớ ai đã nói với tớ câu này). Có rất nhiều người châu Á sinh sống tại đây, đa phần là từ Việt Nam và Trung Quốc.

Người Việt Nam ở Paris sống tập trung tại quận 13 nên ở đây có rất nhiều quán ăn Việt Nam. Bạn có thể thấy la liệt các món: phở, bún, bánh canh, bánh giò, bánh bèo... (không thiếu thứ gì cả), nhưng giá cả thì phải nói là rất rất rất đắt. Ví dụ nha: 1 dĩa bánh bèo ở Việt Nam từ 2000 – 5000 VND thì ở Paris này ít nhất cũng 7 EUR (khoảng 140 000 VND), còn một ổ bánh mì có nhân dưa chua, thịt... thì 10 EUR (khoảng 200 000 VND), khiếp thật!

Chợ châu Á nhìn sơ qua thì cũng không khác mấy so với chợ Pháp, khác ở chỗ là hàng hóa ở đây toàn là "made in Vietnam", "made in Thailand" hoặc "made in China". Có một cửa hàng bán cá cảnh rất đẹp, có cả tiệm bán bánh mì kiểu của Việt Nam (ở Đức không có bán bánh mì như vậy), có đủ loại mắm với những mùi vị rất đặc trưng. Và chủ tiệm, khách hàng ở đây cũng đều là người châu Á (người Việt chiếm đa số)

Một điều thú vị nữa là ở Paris, bạn vẫn có thể thấy những người bán hàng rong dọc theo các vỉa hè, và nghe những tiếng rao rất thân quen: Bánh giò Việt Nam đây, chỉ người Việt Nam mình mới biết ăn bánh giò.

<mải đi chơi và ăn uống nên không chụp được tấm hình nào>


Chiều thứ sáu, 27/07: tham quan Notre Dame de Paris
Nhà thờ Đức Bà Paris là một nhà thờ Thiên Chúa giáo nằm giữa dòng sông Seine, tiêu biểu cho phong cách kiến trúc Gothic của Paris, bắt đầu được xây dựng từ năm 1163 dưới thời vua Louis VII, kéo dài hai thế kỷ, tới năm 1345 thì hoàn thành.

Nghe danh đã lâu, giờ mới được diện kiến.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Bên trong nhà thờ, người ta không cho chụp hình. Nhưng vì bản tính ham hố làm trái luật (và thấy người ta làm thì mình cũng làm ) nên tớ đã chụp đại mấy bức. Dĩ nhiên vừa chụp vừa lạy Chúa tha thứ cho con dù Chúa không hiểu tiếng Việt (và con cũng không theo đạo ).

Mái vòm cao - đặc trưng của kiến trúc Gothic.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Các cửa số trong nhà thờ được trang trí hoa văn và màu sắc rất đẹp, nhìn cứ như là Hoa thủy tinh ấy.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Đức mẹ thật nhân từ.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Nữ tướng Joan (của triều vua Louis X), tự nhiên tớ liên tưởng đến bộ manga Hoa hồng Versailes.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Cách người dân xây dựng nhà thờ Đức Bà hồi xưa (toàn dùng sức người thôi).
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Sau đó, tớ đi chơi tự do trên các đại lộ của Paris. Những đại lộ này trông rất giống những con đường lớn ở Sài Gòn như: Lê Lợi, Nguyễn Huệ... Người ta trưng bày hàng hóa, postcard trên các vỉa hè.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Và đi những con đường dốc để đến Nhà thờ trắng (nằm trên một ngọn đồi). Thú thực là đi như vậy chẳng khác gì du lịch ở Đà Lạt, các con đường dốc quanh co, hai bên đường người ta bán rất nhiều khăn choàng và áo len.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sáng thứ bảy, 28/07: trời mưa.

Đường phố Paris vẫn đông xe cộ và người đi đường. Nhịp sống ở đây hối hả, tất bật như Sài Gòn vậy.


Chiều thứ bảy, 28/07: hết mưa. Quyết tâm thực hiện ham muốn lên tháp Eifel
Đó cũng là một hành trình đầy gian nan. Một bài học thử thách lòng kiên nhẫn.

Tháp Eifel mở cửa đón du khách từ 11:30 AM đến 11:30 PM (đúng 12 tiếng)

Tớ xuất phát lúc 3:40 PM, đón xe điện ngầm số 7 (quả là số đẹp) đến tháp Eifel lúc 4:00 PM.

Lúc này mặt mày còn đang tươi tắn, hớn hở.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Du khách xếp hàng rồng rắn, và cứ 5 phút sau bước chân tớ mới nhích lên được vài cm. Tới hơn 5:00 PM, tớ cũng chỉ mới đứng được tại vị trí mà người ta để cái bảng: từ điểm này đến phòng bán vé trung bình mất 30 phút. Hơi bị ngán, nhưng không sao, đã quyết tâm thì sẽ làm được thôi.

Và đây là bảng giá vé lên tháp bằng thang máy (leo bộ thì có nước...) tính theo đầu người và tầng tháp:

Tầng 1: 4,10 EUR (2,30 EUR với trẻ em 3 – 11 tuổi)

Tầng 2: 7,50 EUR (4,10 EUR với trẻ em 3 – 11 tuổi)

Tầng 3: 10,70 EUR (5,90 EUR với trẻ em 3 – 11 tuổi)

Tớ quyết định mua vé lên tầng 2 vì muốn lên tầng 3 thì phải chờ ít nhất 30 phút nữa, với lại ở trên đó gió to lắm (2 đứa em tớ sẽ bị cuốn theo chiều gió mất thôi). Mua vé xong vẫn phải vô phòng chờ thang máy nữa chứ (chắc khoảng 15 phút). Mấy người chen chúc nhau thấy sợ.

Nhưng cuối cùng, lòng kiên trì đã chiến thắng. Đồng hồ lúc đó chỉ đúng 6:00 PM.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Quang cảnh Paris nhìn từ tháp Eifel:
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Lúc đi về, tớ bị lạc đường (đến tận khách sạn Paris Hilton). Học được một câu tiếng Pháp (từ một ông người Pháp gốc Hoa, bạn bố tớ) là "Je vous..." (khi muốn hỏi ai một cái gì), tớ liền áp dụng ngay. Hình như lúc đó tớ hỏi một ông bán kem: "Je vous blem Métro" (Métro là xe điện ngầm). Thú thực là tới bây giờ tớ cũng không biết những từ đó viết ra làm sao nữa. Vậy mà ổng hiểu được mới ghê, và chỉ bằng phương pháp chỉ trỏ của ông già, tớ đã tìm được đường đến trạm xe điện ngầm. Merci ông nhé.


Chủ nhật, 29/07: mưa cả ngày, không đi đâu được hết
Tớ ở nhà của ông già gốc Hoa (đã nói ở trên). Ổng tên là Ngo Wu Leng. Hai vợ chồng ông Ngô trước đây làm chủ một tiệm ăn Trung Hoa ở quận 13. Bà Ngô nấu món ăn Trung Hoa rất ngon, còn biết nấu món Việt nữa. Thành ra ở đó, tớ luôn được ăn uống no say.

Các con của ông bà Ngô đều làm việc ở Mĩ. Hai ông bà ở nhà phát tâm mở thiền đường cho các Phật tử sống tại Paris đến sinh hoạt.


Thứ hai, 30/07: Đại lộ Champs-Élysées và Bercy Village. Trời nắng đẹp.
Champs-Élysées thuộc quận 8 của Paris, phía tây bắc thành phố. Bắt đầu từ quảng trường Concorde, đại lộ trải dài 1915 m tới quảng trường Charles de Gaulle (tên cũ và thông dụng là quảng trường Étoile) nơi có Khải Hoàn Môn, chiều rộng của đại lộ là 70 m.

Có thể tưởng tượng đại lộ Champs-Élysées nằm trên đường thẳng bắt đầu từ bảo tàng Louvre, tiếp đó là Khải Hoàn Môn Carrousel --> vườn Tuileries --> quảng trường Concorde với cột đá Obélisque, rồi đại lộ Champs-Élysées --> Khải Hoàn Môn. Đường thẳng đó tiếp tục với đại lộ Grande Armée và có thể coi là kết thúc ở La Défense. Đường thẳng này được gọi là Axe historique, nghĩa là trục lịch sử.

Champs-Élysées nhìn từ quảng trường Concorde.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Đại lộ rất đẹp với những hàng cây thẳng tắp cùng các rạp chiếu phim, nhà hàng và các quán café nổi tiếng ở hai bên.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Cột đá Obélisque ở quảng trường Concorde là một trong những chiến lợi phẩm của Napoléon khi xâm lược Ai Cập. Để di chuyển cột đá này về Paris, người ta phải dùng thuyền. Sau này, một nhà ngôn ngữ học đã tìm ra được chìa khóa giải mã các chữ tượng hình khắc trên cột đá (đó là một phiến đá ghi tên đầy đủ của nữ hoàng Cleopátra bằng nhiều thứ tiếng).
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Một bức tượng ở vườn Tuileries.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Khải Hoàn Môn Carrousel
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Bảo tàng Louvre (nơi trưng bày các tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng trên thế giới)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Một vài sự kiện ở đại lộ Champs-Élysées:

- Đây là nơi tổ chức diễu binh mừng ngày Quốc khánh Pháp (14/07) hàng năm.

- Cũng là đích cuối của cuộc đua xe đạp « Le Tour de France ».

- Là địa điểm đón giao thừa được nhiều người tìm đến nhất Paris.


Tiếp theo, tớ đến Bercy Village - một ngôi làng khá nổi tiếng nằm ở phía đông của Paris. Trước đây, nó từng là ga xe lửa.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Tớ không hiểu tại sao thường gặp những bức ảnh hình người đầu cá như thế này trong làng.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Một cái bánh - món ăn địa phương của làng - có giá 1,50 EUR (đắt quá). Nhìn nó nhỏ xíu trong lòng bàn tay thằng-em-3-tuổi của tớ.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Ban đêm thì ngôi làng đẹp thế này đây.
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Công viên Bercy trong làng:
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Thư viện của tổng thống Pháp (tiếc là lúc tớ đến thì nó đóng cửa rồi)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thứ ba, 31/07: Gare de L´Est. Trở về Frankfurt.

Phải tạm biệt Paris rồi.

Nguyên cái ga tàu điện nó như thế này đây (to thật):
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Bên trong sân ga:
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Lên xe điện gặp một anh người Pháp hết sức dễ thương. Anh ấy giúp tớ khuân hành lí lên giá. Anh ta sinh ra ở Sài Gòn và sống ở Sài Gòn mười năm nên nói tiếng Việt rất chuẩn. Tiếc là anh ấy xuống ga Mannheim nên phải ngồi toa khác.

[đúng là thói mê trai đẹp không bỏ được ]