
Ngày hôm nay là ngày buồn nhất đối với tôi từ trước đến giờ. Chưa bao giờ trong đời tôi phải chia tay với rất nhiều người như vậy. Dẫu biết lời tạm biệt này sẽ không phải là lời chia tay cuối cùng nhưng tôi vẫn thấy buồn, rất rất rất buồn, hay nói đúng hơn là cảm giác như đang mất đi một thứ gì đó.
Các bạn đã khóc rất nhiều, đã động viên và chúc tôi rất nhiều. Tôi thật sự xúc động quá, không ngờ với con bé còn nhiều sai sót như con bé tôi đây mà có được nhiều bạn bè tốt (biết nói sao nhỉ). Đối với tôi, các bạn không còn là bạn bè theo nghĩa chung nữa mà đã trở thành gia đình thứ hai của tôi, là nơi tôi cảm thấy trống vắng khi rời xa và ấm áp lúc quay về.
Tôi muốn giữ lại ấn tượng với các bạn về một Nam Trân lúc nào cũng lạc quan và luôn nở nụ cười trên môi, tôi đã rất cố gắng để không khóc. Nhưng dường như những cố gắng kìm nén cảm xúc của tôi là vô ích, kết quả là tôi đã khóc như một đứa trẻ suốt cả quãng đường về nhà (đến nỗi mọi người trên xe tưởng tôi bị đau, bị thần kinh… hay thậm chí (cái này nói cho vui chút thôi) là bị bồ đá).
Các bạn nhắc tôi đừng quên lớp, đừng quên bạn bè. Tôi quên sao được những người bạn chân thành, lúc nào cũng dành cho tôi những tình cảm nồng ấm nhất. Tôi quên sao được lớp học thân thương, chỗ ngồi quen thuộc cùng những câu chuyện vui buồn kể cho nhau nghe vào giờ ngủ… Đó sẽ là chiếc lò sưởi không bao giờ tắt cùng tôi trong những tháng ngày ở trời Tây (nghe hơi bị sến nhỉ).
Các bạn ơi! Tất cả điều tôi muốn nói là tôi yêu các bạn lắm lắm. Cảm ơn vì đã cho tôi biết bao kỷ niệm, đã cho tôi nhiều bài học về cuộc sống và điều quan trọng nhất là đã cho tôi biết thế nào là tình bạn thật sự. Nó không chỉ được biểu hiện bằng nụ cười rạng rỡ khi gặp nhau mà còn bằng cả những giọt nước mắt lúc chia xa, bằng tình thương mến không thể nói hết thành lời.