Thứ Năm, 17 tháng 4, 2008

Ngày bình yên... với một người đặc biệt


Những điều tình cờ vẫn đang tiếp diễn.

Trong một ngày, có bao nhiêu người đi ngang qua bạn?

Và liệu có bao nhiêu trong số đó là người đã để lại dấu chân trong tim bạn?

Ngày hôm nay, tôi đã gặp người đó. Người đặc biệt nhất trong số những người tôi từng gặp trên đường.

Ích kỷ quá không khi tự nhận cô ấy là người đặc biệt nhất?

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Cô ấy rất giống Mika Nakashima. Tôi tự hỏi nếu tôi gặp cô ấy ở Nhật thì có khi tôi nghĩ tôi đã gặp Mika rồi cũng nên.

Một cô gái cỡ chừng mười tám đôi mươi với thân hình mảnh khảnh, đôi môi mọng, gương mặt phảng phất nét châu Á dù rõ là người Âu, nhìn chung không có gì đặc biệt.

Nhưng một cảm giác lạ thôi thúc tôi quay đầu lại ngắm nhìn người con gái đó. Cảm giác thân quen lắm, tựa như gặp lại người tri kỉ.

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Lần đầu tiên của mấy tuần nay, tôi [lại] dõi theo một người xa lạ.

Thời gian qua, tôi gần như là người mộng du, ừ, hay lãng du - từ tôi thường dùng để chỉ tâm trạng mơ hồ, không biết nên đặt tên thế nào.

Tôi có một thời gian biểu và cứ theo đấy mà làm: đi học, trở về nhà, nấu ăn, chơi thể thao và đạp xe, rồi lại vùi đầu vào các cuốn sách và băng cassette tiếng Đức... Từng ấy công việc được lập trình sẵn trong đầu, tôi chỉ việc im lặng thực hiện như một con robot.

Thỉnh thoảng, tôi nằm dài và nhìn vào bức tường màu xanh da trời trước mặt, suy nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo. Rồi đi ngủ. Có lẽ, ngủ là cách tốt nhất để lấp đi khoảng thời gian trống rỗng.

Tôi chợt nhận ra, thời gian biểu của tôi đã không còn chỗ cho việc cười - một nụ cười tươi thật sự.

Lạ lắm phải không, chính tôi cũng không hiểu trong tháng qua, tôi là ai cơ mà.

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Cô ấy đã mang nụ cười của tôi trở lại.

Bằng giác quan thứ sáu hay bằng sự nhạy cảm vốn có, chúng tôi bắt gặp ánh mắt của nhau.

Thì ra, cô ấy cũng đang nhìn lại mình.

Trong tích tắc, cơ mặt giãn ra một cách tự nhiên. Là tôi đang cười đấy ư? Cười không bận lòng, không phải suy nghĩ.

Một nụ cười trong veo như nắng thu đáp lại tôi, cùng cái nháy mắt mà tôi cá là chàng trai nào cũng sẽ ghen tỵ với tôi khi trông thấy.

Tôi có cảm giác như người chuếnh choáng hơi men. Hình như gương mặt cũng đỏ lên đôi chút.

Nếu không có tiếng động nhức nhối của những bánh xe sắt chạy trên đường ray, tôi sẽ cười mãi như một tên ngốc.

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Chúng tôi bước lên cùng một toa, là toa thứ tư - toa xe cuối cùng lúc nào cũng đông người.

Cô gái đã kiếm được chỗ ngồi, còn tôi vẫn đứng gần lối cửa toa và cách cô ấy hai băng ghế. Bên cạnh tôi là em gái nhỏ đang đọc sách, một câu chuyện về loài vật “Der kleine Pinguin” (Chú chim cánh cụt nhỏ). Và tôi đã đọc ké một phần trong cuộc hành trình rời Nam Cực của chú ấy.

Tuy nhiên, linh cảm mách bảo tôi rằng, có ai đó đang chăm chú nhìn về phía tôi cười…

Mắt rời khỏi cuốn sách, tôi ngẩng đầu lên và nhận ra nụ cười của cô ấy thật ấm áp. Lại là cái nháy mắt tinh nghịch.

Sao mà đáng yêu thế!

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Tôi không cưỡng nổi ý muốn say sưa ngắm nhìn gương mặt đó. Với tôi khi ấy, nụ cười kia còn sáng hơn cả thứ ánh sáng chập chờn trong xe điện ngầm.

Chiếc iPod nhỏ trong túi áo lạnh đang phát bản nhạc không lời “Love at first sight”…

Đã là trạm thứ mười một, trạm cuối cùng của chuyến tàu số 7.

Nhanh vậy sao?

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Tôi có thói quen rảo bước thật nhanh khi vừa bước xuống xe điện ngầm sau khi cảm ơn bác tài xế. Nhưng lần này thì khác.

Tôi đi chầm chậm và không ngừng đảo mắt về phía sau tìm kiếm.

Cô ấy kia rồi, đang lúi cúi lấy xe đạp. Phát hiện ra tôi ở bên kia đường và chăm chú nhìn cô ấy.

(Không phải là nhìn lén đâu nhé. Nhìn công khai đấy.)

Lần này là nụ cười của mùa xuân. Dù trời đang nổi gió rất to, tôi vẫn thấy trái tim nóng bừng.

Có lẽ là bị cảm thật rồi.

Giọng nói đầu tiên tôi nghe từ cô ấy: Tschüs! (Tạm biệt!). Rất trong và rất vang, mặc cho cơn gió thổi tung mái tóc dài.

Hai chúng tôi đi về hai hướng.

Lẽ ra cô ấy nên ngồi lên xe đạp và bỏ qua một kẻ vô duyên như tôi chứ. Tại sao cứ bất giác quay đầu lại là bắt gặp nụ cười và cái nháy mắt đó?

Mãi cho đến khi bóng cô ấy đã khuất sau dãy nhà cao tầng.

~°~°~°~°~°~°~°~°~°~°~

Nếu là một chàng trai, tôi chắc chắn tôi đã gặp tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng tiếc thay, tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường. Tôi không thể đến bên cô ấy và nói những lời ấy được.

Những người có duyên thì sẽ gặp lại mà…

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2008

April 13, 2008




Hình minh họa là nhóc em 4 tuổi của tớ, đứa bé luôn ủng hộ các món chị làm. Trẻ con dễ tính thật.

Bạn imeem cuối cùng cũng chịu trả lại cho tớ giao diện trong suốt, phải vậy chứ. Cảm ơn anh Tuấn vì giới thiệu bài "Đồng hồ cũ" cho em.


Vậy là một tuần đầy stress đã qua.

Quá nhiều kiểm tra, quá nhiều bài tập về nhà. [Không hiểu tại sao mỗi tuần có ít nhất một bài kiểm tra nhỉ.] Bận và quay cuồng đến nỗi thời gian để suy nghĩ tùm lum và buồn (một cách vô cớ) cũng không có.

Xong chủ đề “Khí hậu và môi trường” rồi. Hix, tớ không nhớ chính xác tớ đã ghi gì vào câu hỏi “Hiệu ứng nhà kính” nữa. Được cái là lần này làm hết bài và dư giờ, không bỏ sót câu nào. Giờ nhìn đâu cũng thấy ô nhiễm môi trường. Không phải là tự khen, nhưng đúng là tớ chăm chỉ và có trí nhớ tốt hơn xưa nhiều. Không bỏ sót bài tập về nhà nào hết cơ mà.


Thời tiết ảm đạm và thất thường như một con bé đang tuổi dậy thì. Hôm nay nắng rực rỡ và ấm áp thì ngày mai tuyết lại rơi đầy. Ban đêm lạnh đến độ dù đã mở lò sưởi và cuộn mình trong chiếc chăn an toàn vẫn không sao chợp mắt được.

Photobucket

Photobucket

Hình này chụp lúc chuẩn bị đi học đấy. Vội vội vàng vàng lưu giữ cảnh tượng kỳ lạ của tháng tư – tháng được mệnh danh là điên khùng (thời tiết và con người) của Đức.


Những tin vui nhất trong tuần này là nối lại được liên lạc với chị Trà, chat với Thảo và bạn Loan yêu. Nhớ quá! Không giúp gì được cho Thảo và Loan hết, chỉ biết lắng nghe. Trong những lúc như vầy thấy mình thật là vô dụng.


Dạo này chữ nghĩa trốn đâu mất rồi. Tóm được một em sao mà khó khăn đến vậy, hay là mình bị đứt dây thần kinh nghĩ-và-viết rồi ta. À, vừa học được một phương pháp chống mất ngủ rồi: cứ chờ đợi một ai đó là sẽ buồn ngủ ngay. Hihi, hôm qua vừa mới áp dụng với Dreamy, hiểu thêm nhiều điều về ông này. Sao càng lúc càng thấy người đó dịu dàng vậy nhỉ?!


Đang bị dụ dỗ đọc “Bên nhau trọn đời” của Cổ Mạn. Sau khi đọc blog của bạn Hằng, tớ đã lập quyết tâm nhất định phải đọc truyện này (sao nghe nó có vẻ cưỡng bức quá ta). Thích cái cách bắt mạch cảm xúc của Hằng lắm.


Hôm qua đã đi thật xa, phát hiện ra 2 cái hồ khác ở trong rừng, ngoài cái hồ nhỏ vẫn thường tới. Lâu lâu đến một nơi lạ bằng xe đạp cũng hay.


Biết trò này từ hồi đọc blog của chị Dương, nhưng lúc đó đang bận bịu, không kịp làm; sau này gặp lại trên blog của anh Tuấn. Sự thể là vào lúc 14:35 (giờ Đức), 13:35 (giờ Anh) và 19:35 (giờ Nhật), có 4 đứa man man ngồi làm test xem thử mình sẽ chết vào lúc nào và vì sao; rồi cùng cười hí hí.

N

Our exclusive and infallible Deathclock predicts you are going to die on
Wednesday 2nd March 2095 at 0:32,
that is to say in
2.742.631.428
seconds,
at the age of 104,

first human being to land on Mars (damn, how could you forget your space suit home?!?).

N

Ít ra mình cũng sống trên 100 năm còn gì, thành tinh đấy nhé. Vinh dự là người đầu tiên bước lên sao Hỏa.


Kết quả nào cũng hài.

@ Takashi (haha, tốt nhất là đừng để bà nhìn thấy trò lố này)

N

Our exclusive and infallible Deathclock predicts you are going to die on
Saturday 24th January 2088 at 21:41,
that is to say in
2.518.584.965
seconds,
at the age of 99,

murdered by your granny, who wanted to defend her record of oldest person in the world.

N


@ Takuya (Poor Takuya..., sớm bỏ cuộc chơi vậy. Mà làm ăn kiểu gì để bị phá sản rồi đi cướp của bà già?)

N

Our exclusive and infallible Deathclock predicts you are going to die on
Monday 15th January 2085 at 18:02,
that is to say in
2.423.186.102
seconds,
at the age of 95,

killed by a vigorous 99-year-old woman who thought you wanted to rob her.

N


@ Ryan (cái này tớ đã cảnh báo cậu từ trước khi cậu học khảo cổ rồi kìa. Khà khà...)

N

Our exclusive and infallible Deathclock predicts you are going to die on
Thursday 2nd February 2090 at 23:45,
that is to say in
2.582.529.829
seconds,
at the age of 100,

due to a journey to Egypt turned out to be a tour of Sahara without water.

N


Link Deathclock – click Here


Mạng Internet và Yahoo củ chuối chưa từng thấy…


Reply comments:

@ bé Hương: Hi, chị đang thèm cái nóng ở Huế đây em à, ở Frankfurt lạnh run người.

Còn mong muốn chạy ra biển của chị đơn giản là vì muốn xả stress thôi, không Romantik tí nào đâu.

@ anh Tuấn: cảm ơn vì đã la giùm em . Giữ lời hứa post cái Deathclock lên rồi đấy nhé.

@ anh Hiếu: cái blog kia của anh sao em add hoài không được???

@ anh Minh: thôi, khỏi reply, ngày nào mà chả gặp (hihi).

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2008

Tháng tư về...


*thở phào*, tháng ba vậy là đã qua thật rồi.

Chào mừng tháng tư - một trong những tháng bạn yêu thích trong năm.


Có rất nhiều lý do được đặt tên để tháng tư trở thành tháng yêu thích của bạn:

- Tháng tư kết thúc tháng ba – tháng buồn và luôn làm bạn cảm thấy mất năng lượng.

- Tháng tư là tháng trước tháng năm – tháng bạn yêu nhất.

- Tháng tư có hoa loa kèn (テッポウユリ - Teppouyuri).

- Tháng tư không còn những đợt tuyết lạnh, thay vào đó là những cơn mưa lất phất.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Tạm biệt tuyết, dù tớ yêu bạn lắm. Hẹn gặp lại vào tháng 12.

...


Chỉ không thích tháng tư chỗ này thôi:

- Tháng tư có ngày 1 tháng 4 – là ngày Nói dối. Vì đó là ngày nói dối nên tất cả những lời nói khác, dù chân thật thế nào đi nữa, cũng giống như là giả dối ấy.

- Tháng tư cách đây 7 năm, cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã trở về cát bụi.


Còn 2 ngày nữa là kết thúc đợt nghỉ lễ Phục Sinh. Giờ bạn đã hiểu, tại sao Angelika ghét nghỉ lễ đến thế. (Bạn còn đang chán nữa là.)

Gần đây, có những người làm bạn nhớ họ nhiều hơn là bạn tưởng. Như trên thế giới blog này, bạn đang rất nhớ chị Orange Chocolate (HT). Vừa nhớ mà vừa lo lắng nữa.

Ngày ngày, bạn đều “thăm“ chị cơ mà. Đùng một cái, nick của chị trở thành [deleted]. Sao bạn ghét chữ này đến vậy. Bạn không biết hiện giờ chị ra sao hết.

Và bạn cũng cô đơn nữa. Hồi sáng gọi điện cho bà ngoại, ngoại cũng bảo đang rất cô đơn. “Đó là cảm giác đáng sợ nhất, phải không con?!“. Nhưng nghe bài hát của SMAP lại thấy vui ngay. Kể ra, làm người hay thay đổi cũng dễ sống thật.


Thể theo lời đề nghị của anh T, bạn trích rõ nguồn của blast “ Những hẹn hò từ nay khép lại... để cho trang sách mở ra...“ là từ trang blog này đây: http://360.yahoo.com/profile-iRxV__8wda7ngtGGhe4OZHMsMw--?cq=1

Còn về “phí bản quyền“, xin anh vui lòng đợi đến tháng 5. Vì sao là tháng 5? Kiên nhẫn mà đợi và anh sẽ hiểu.


À, đầu tháng tư năm nay bạn lại quên một việc rất quan trọng, bạn đã quên chúc mừng sinh nhật của một người bạn đáng yêu trên Yahoo 360* rồi.

Tuy hơi muộn (nhưng có vẫn tốt hơn không mà):

***HAPPY BIRTHDAY TO SUSTA***

Năm ngoái đã chúc anh Sus viết blog hay rồi nên năm nay sẽ không chúc y chang vậy nữa. Em cũng đang phấn đấu để viết blog hay mà.

Chúc anh Sus năm nay tìm được nữ chủ nhân cho blog của mình, vậy nhé!

[Vài dòng để mọi người biết bạn vẫn đang sống tốt như bạn đã hy vọng.]


Reply comments: (dạo này đầu óc bạn làm sao ấy, cứ quên tới quên lui)

@ anh Tuấn: hihi, cảm ơn lời khen của anh. Với lời mắng vốn em cũng đã phúc đáp lại như ở trên rồi ạ [*lấy tay chỉ chỉ*].

@ bé Hương: cảm ơn comment dễ thương của em. Nhất định sau này phải đến Huế để biết được những điều hay mà em đã kể. Lúc đó, Hương làm hướng dẫn viên du lịch cho chị nha.

@ nhóc Việt: ừ, cô Asal cứ như một người thông thái vậy đó.

Mà em học bài Politik đến đâu rồi nè? Chị không hiểu sao, dạo này tuần nào cũng có bài kiểm tra (chắc là do nghỉ nhiều).

@ Akiko: cái câu đó đúng là làm dấu rồi đó U. Tớ vừa mới học được. U nộp hồ sơ thi trường nào vậy, cho tớ biết được không?