Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2008

Tường thuật những ngày Tết


Mồng 1

Thời tiết ở Đức cũng biết đang là Tết ở Việt Nam, nên tặng cho Nana "bản tình ca cuối Đông" đặc sắc. Buổi sáng nắng ấm, buổi tối tuyết rơi. Hay! Hay!

Lên trường, tớ được các thầy cô giáo chúc Tết. Phát hiện thêm một điều: cô Troeger bằng tuổi với mẹ (vậy mà tính cách lại ngược hẳn. Hix).

Bữa ăn tối, mẹ đãi cả nhà món vịt nướng. Ăn vào ngày Tết thấy nó thơm ngon hẳn.

Ta có lỗi với em lắm, vịt à. Nhưng cứ an nghỉ trong bụng ta đi nhé, em đã làm tròn bổn phận rồi đấy. Cũng đáng một kiếp vịt chứ em. <biện hộ vụng về>

Căng đầu ra, cố nhét chữ để ngày mai kiểm tra 2 tiết môn Politik. (Giả sử như tớ học môn này bằng tiếng Việt đi thì chắc gì đã nhớ)

Mồng 2

Ai đời lại kiểm tra vào ngày đầu năm kia chứ. Cứ đà này thì chắc cả năm chỉ toàn kiểm tra thôi ().

"Đề kiểm tra thể hiện phong cách của giáo viên". Đúng là cô Jasarevic có khác, đề dài kinh khủng, xoay đi xoay lại thấy chữ "Warum" (Tại sao) là nhiều nhất... Tức một nỗi là còn thừa 1 câu chưa làm, không phải là không thuộc bài, mà là do thiếu thời gian (). Nếu (may mắn) viết đúng chính tả thì có lẽ bài này được 2 điểm.

<2 người cuối cùng bước ra khỏi phòng là tớ và bạn Arlinda. Hơi giật mình vì cảm giác: hình như tối hôm trước mình đã mơ như vậy.>

Lần đầu tiên làm chuyện này. Một trò "hơi điên khùng" và "táo bạo": gửi 3 món quà đến 3 địa chỉ [mà tớ không biết chắc là nó có đúng hay không]. Cầu trời là chúng được gửi đến đúng nơi.

Run tay đến nỗi viết địa chỉ mà cũng viết nhầm, một lỗi ngớ ngẩn: viết địa chỉ của người nhận vào phần (lẽ ra) dành cho người gửi. May mà cô trực bưu điện nhắc mới biết.

Ăn Tết mồng 2 với cháo khoai lang. Lâu lắm rồi mới được ăn lại đấy.

Mồng 3

Bầu trời trong veo, không một gợn mây. Thời tiết lí tưởng cho những cuộc đi chơi.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008

Phút giao thừa không lặng lẽ


Đã là cái Tết thứ hai mình xa nhà rồi.

Nhớ lắm cảm giác háo hức, mong chờ nhưng vẫn cố ngủ đủ giấc vào sáng 30. Để đêm 30 tha hồ thức mà đón giao thừa.

Hẳn mỗi người đều có một phương thức đón giao thừa riêng, có người thì coi tivi cho đến sáng mồng một (tình hình tớ thấy là Tết năm nào tivi cũng phát 24/24), có người lại muốn đón giao thừa ở ngoài đường (?)… Cách đón giao thừa mọi năm của tớ theo như ba tớ thường nói: "Trả tiền điện mệt nghỉ đó con". Khi chuông đồng hồ (trên tivi) điểm 12 giờ, tớ sẽ chạy thật nhanh để bật hết đèn điện trong nhà lên. Nghe có vẻ rất là điên rồ nhỉ. Nhưng ánh sáng rực rỡ từ những ngọn đèn làm tớ thấy ấm áp.

Sau đó thì lên sân thượng coi pháo hoa (chắc cũng cỡ 30 phút). Rồi đến tiết mục quan trọng nhất, mà năm nào tớ cũng có mỗi câu này: "Cầu nguyện tổ tiên cho con năm nay tai qua nạn khỏi, dồi dào sức khỏe và nhiều may mắn." (mặc dù trước giao thừa tớ đã soạn ra một bảng những điều cần cầu nguyện rồi, nhưng nhớ thì chỉ được bấy nhiêu). Sau phần cầu nguyện, ba tớ sẽ viết câu đối do mẹ tớ soạn từ trước đó mấy ngày <tại sao ba lại được giao nhiệm vụ này ? vì chữ ba xấu nhất nhà> treo ở phòng thờ.

Nhưng tiết mục được các cháu của ngoại mong chờ nhất là phần nhận lì xì đầu năm. Bao nào cũng giống nhau nhưng giá trị mỗi bao mỗi khác. Ngộ cái là bạn Nana lúc nào cũng nhận được bao lì xì "rủng rỉnh" nhất.

Năm nay là năm đầu tiên đón giao thừa một mình. Quyết định lên mạng, gặp ai online là nhảy vào chat liền.

[Vì tớ không muốn đón giao thừa một mình đâu.]

Còn bạn? Đã tìm được ai để cùng đón giao thừa chưa?

Dưới đây là phần bổ sung (lẽ ra định viết vào tối giao thừa rồi nhưng do chat + buồn ngủ nên đến mồng 3 mới viết. Hì hì)

Giao thừa năm nay đặc biệt hơn mọi năm, vì tớ đón giao thừa một mình nhưng không "một mình".

Vui vì có rất nhiều người online nè, được thỏa sức tán dóc.

Vui vì đón giao thừa cùng nhiều thành viên trong gia đình Văn 05 - 08, nhớ các bạn lắm lắm.

Vui vì chat với bé Thảo yêu. Cắt tóc nhìn ngầu thiệt đó.

Vui vì có thêm một người bạn chat mới: anh Linh (mà lúc đầu mình tưởng là bé Linh)

Một mình nhưng không "một mình" nhỉ!

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2008

Một năm ở Đức


Vậy là tớ đã ở Đức một năm chẵn rồi.

Nhanh ghê vậy đó, nhìn lại ngày 04.02.2007 mà cứ ngỡ như là chỉ mới hôm qua.

Trong một năm ở xứ người, hẳn tớ đã thay đổi rất nhiều. Có thể theo chiều hướng tốt hoặc xấu đi nhưng chẳng khi nào quên yêu con người mình hiện tại [cái này là theo chủ nghĩa lạc quan của mẹ đây mà].



Tổng kết lại một năm qua:


Ngôn ngữ: nếu so sánh với ngày đầu đặt chân lên nước Đức (không có chút khái niệm gì về tiếng Đức) thì level của tớ đã tăng một cách đáng kể, nhưng vẫn chưa đủ để có thể vào trường phổ thông mà không phải bơi.

Quyết định ở lại trường thêm 1 năm nữa, đủ lông đủ cánh đã hẵng bay.


Hòa nhập xã hội: Mọi thứ đều đã ổn thỏa, chẳng như cái entry mà mình đã viết cách đây 9 tháng.

Tớ bắt đầu yêu Frankfurt, một thành phố bình an. Hằng ngày, tớ được gặp gỡ những thiên thần, nhận được những nụ cười, những sự giúp đỡ, được trò chuyện vô tư với một người mới gặp…; như vậy chẳng phải đã rất tốt sao.


Bạn bè: tớ có thêm nhiều bạn bè (trên mạng và ở ngoài cuộc sống thật).

Tớ yêu cái lớp học trên lầu 3 với 15 con người đến từ nhiều vùng đất khác nhau. Yêu các thầy cô giáo lúc nào cũng tận tình và đầy trách nhiệm với học sinh.

Những người bạn trên mạng (cụ thể là những người bạn trên Yahoo 360* này), dù tớ không quen biết họ, chưa từng nói chuyện mặt đối mặt với nhau bao giờ, nhưng với tớ, đó là những người thực sự dễ thương và rất chân thật.


Thời tiết: cảm nhận được cái lạnh gay gắt của mùa đông đầu tiên trong đời. Cũng may Frakfurt là nơi có thời tiết điều hòa nhất nước Đức.

Chỉ mới nhìn thấy tuyết đúng 3 lần. Lần thứ nhất là lúc đang học vi tính, Angelika kêu lên: “Schnee, Schnee... ”, thế là cả đám chạy lại cửa sổ nhìn tuyết rơi. Tuyết đầu mùa đẹp và trắng tinh khôi. Nhìn tuyết rơi không thấy một chút gì là lạnh lẽo.

Lần thứ hai là hôm đi tập kịch. Vừa bước xuống xe điện thì bắt gặp những hạt tuyết be bé rơi trên tay, trên vai áo… Dễ chịu.

Lần thứ ba là vào sáng ngày 23.12.2007, cả khu Bergen-Enkheim được bao phủ trong màn tuyết trắng xóa. Bầu trời sáng và trong hơn cả bầu trời mùa hạ. Thế mà chiều hôm đó mưa rơi, tuyết tan hết. Ức thật.

Yêu mùa đông vì đó là mùa của tuyết.


Thức ăn: vẫn chưa ăn được Käse, cái mùi của nó kinh dị quá, còn nồng hơn cả mùi sầu riêng trên đường Nguyễn Tri Phương.



Mục tiêu và kế hoạch trong tương lai gần:


- Tuần sau (à mà phải gọi là tuần này mới đúng): cố gắng hoàn thành tốt bài thuyết trình “Die Verwandlung” (Hóa thân) của Kafka. Chưa khi nào đọc văn mà thấy sợ như vậy (giờ tớ đã hiểu được cảm giác của nữ nhân vật chính trong phim “Turn left turn right” rồi); Klassenarbeit của môn Politik (chả biết học cái gì đây trời).

- 3 tuần tới: làm Praktikum. Đến giờ vẫn không biết liệu họ sẽ cho mình làm gì, phải gọi điện hỏi ông Simon thôi.

- Tiếp tục “Deutsch, Deutsch, ta thẳng tiến”, quyết tâm đạt điểm 1 môn Deutsch. Sau đó sẽ lập kế hoạch cho tương lai xa.



P/S 1: Takuya nói tớ viết blog mà không tôn trọng bạn bè gì hết, lười reply comments kinh khủng. Hiểu lầm quá, tớ có không tôn trọng ai đâu, đó chẳng qua là vì cái bản tính lười ăn sâu trong máu thôi. Cho nên từ giờ tớ sẽ đặt thêm luật cho blog của tớ và cố gắng tuân thủ điều luật này: “Reply comments ở phần cuối entry mới” (để mọi người tiện theo dõi), vậy nha!


P/S 2: Cho cái blast trước. Thực ra lúc đó đầu tớ đau quá chừng nên viết lung tung vậy thôi. Bà con đừng hiểu nhầm. Cơn điên của tớ chưa phát đâu mà lo. Hì hì.