Thứ Ba, 9 tháng 10, 2007

Thư gửi bạn


Tớ vừa nhận được tin cậu đã cắt nát bét cả cổ tay.
Muốn tự tử lắm sao?
Hay là chỉ nhằm thỏa mãn cơn stress dai dẳng?
Tớ sẽ không hỏi cậu lý do, bởi cậu sẽ không thích giống như một nghi phạm bị hỏi cung.
Tớ cũng sẽ không động viên cậu "cố gắng", bởi đó là một từ rất khó nghe.
Cuộc sống này rất đáng chán phải không cậu?
Không ai hiểu ta, không một ai khiến ta có thể đặt niềm tin trọn vẹn.
Nhiều lúc tớ vẫn tự hỏi: Ta đang sống vì cái gì chứ?
Nếu cậu vẫn có mong muốn được chết thật thì hãy thông báo với tớ.
Để chúng ta ăn mừng lần cuối.
Nhé!
Chỉ có điều, khi cậu chết đi, sẽ có người day dứt không nguôi.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2007

Quan tâm!



Dreamy Dreamy: sao dao. nay quan tam anh qua' vay
Dreamy Dreamy: co' chuyen gi ha
Nam Tran Huynh: là bạn bè thì ko được quan tâm nhau sao?
Nam Tran Huynh:
Dreamy Dreamy: ko duoc.
Dreamy Dreamy: anh ko cho ban. be quan tam dau
Nam Tran Huynh: ?
Dreamy Dreamy: phai la nguoi than moi' duoc. quan tam
Dreamy Dreamy: chu' lam' nguoi quan tam, cung phien lam'
Dreamy Dreamy: hehe
Nam Tran Huynh:
Nam Tran Huynh: sao mà phiền?
Nam Tran Huynh: em ít được quan tâm, nên em thấy "quan tâm" là hành động mà ai cũng cần
Dreamy Dreamy: anh cung it duoc. quan tam, boi vi anh ko muon' ai quan tam het'
Dreamy Dreamy: nhieu nguoi quan tam minh
Dreamy Dreamy: giong' nhu minh la ke yeu duoi
Dreamy Dreamy: can phai quan tam vay
Nam Tran Huynh: quan tâm đâu có đồng nghĩa với yếu đuối
Nam Tran Huynh: khi còn được quan tâm, tức là còn được thấy mình quan trọng trong mắt người khác
Nam Tran Huynh: vậy thôi
Dreamy Dreamy: vay anh quan trong. voi em lam' ah ?
Nam Tran Huynh: dĩ nhiên
Dreamy Dreamy: sao lai. di nhien ?
Dreamy Dreamy: chua gap. lan nao het', quan trong. lam sao ?
Nam Tran Huynh: với em, gia đình, bạn bè, người thân... tất cả đều quan trọng
Dreamy Dreamy: vay ah
Dreamy Dreamy: vay. nhieu nguoi qua'
Dreamy Dreamy: em quan tam' het' sao ?
Nam Tran Huynh: vâng
Dreamy Dreamy: vay. thi thoi gian dau danh cho em ?
Nam Tran Huynh: thế mà em vẫn xoay sở được thôi
Dreamy Dreamy: voi' anh nguoi quan trong. nhat' la anh
Dreamy Dreamy: lo cho minh chua xong
Dreamy Dreamy: lo cho ai duoc. nua~
Dreamy Dreamy: hon nua~, voi' anh , than thiet' phan ra lam nhieu loai. lam'
Dreamy Dreamy: chu' ai cung quan tam het' thi thoi gian dau cho du?
Nam Tran Huynh: quan tâm mà phải bỏ ra nhiều thời gian lắm sao?
Nam Tran Huynh: với em, đơn giản chỉ cần 1 câu nói hoặc 1 hành động
Nam Tran Huynh: chẳng hạn như: hôm nay mẹ có mệt ko?
Nam Tran Huynh: hoặc: nhóc nhớ ngủ sớm nghen!
Dreamy Dreamy: anh thay' vay. thua thai qua'
Dreamy Dreamy: nghe nguoi ta noi' vay. , minh met thi van met.
Dreamy Dreamy: co' bo't duoc. dau
Nam Tran Huynh: vì anh thuộc trường hợp ngoại lệ rồi
Nam Tran Huynh: chứ anh chưa bao giờ quan tâm tới mẹ à?
Dreamy Dreamy: it' khi
Nam Tran Huynh:
Nam Tran Huynh: thà "sinh ra bóp mũi chết cho rồi"
Dreamy Dreamy: lol
Dreamy Dreamy: bop mui anh chet' thi nhan loai. ton that'
Dreamy Dreamy: nhu vay. cang co' toi.
Nam Tran Huynh:
Nam Tran Huynh: tổn thất một người "đặc biệt"
Dreamy Dreamy: hehe
Nam Tran Huynh: đùa chút thôi
Nam Tran Huynh: thật sự anh ghét việc quan tâm đến thế à?
Dreamy Dreamy: ko ghet'
Dreamy Dreamy: nhung luoi`
Nam Tran Huynh: đa số đều vậy
Dreamy Dreamy: uh
Nam Tran Huynh: em cũng từng như vậy
Nam Tran Huynh: và hối hận rồi
Dreamy Dreamy: ua
Nam Tran Huynh: cho nên
Nam Tran Huynh: hãy quan tâm đến mẹ nhiều hơn
Nam Tran Huynh: để ko phải hối hận như em
Dreamy Dreamy: ua, de xem
Nam Tran Huynh: Mà nếu anh không muốn "được quan tâm"
Nam Tran Huynh: thì em sẽ thôi ko nhiều chuyện nữa
Nam Tran Huynh: "bốc hơi" đây
Dreamy Dreamy: hehe
Dreamy Dreamy: em nhu the' nao thi cu' vay. di
Nam Tran Huynh: là sao?
Dreamy Dreamy: thi em thich' quan tam thi cu' quan tam
Dreamy Dreamy: khi nao` anh vui thi anh dap' lai.
Dreamy Dreamy: ko thi sorry nhe'
Nam Tran Huynh: tức là em vẫn được phép lâu lâu làm 1 câu
Nam Tran Huynh: "Sao giờ này anh chưa ngủ?"
Dreamy Dreamy: anh noi' choi thoi
Dreamy Dreamy: chu' cam' on em nhieu lam'
Nam Tran Huynh:
Nam Tran Huynh: nghi ngờ quá
Dreamy Dreamy: hehe
Dreamy Dreamy: vay. thoi

Hôm qua lại thức khuya, ngồi chat với Dreamy về đề tài “Quan tâm”, nó đã cuốn về cho tôi một kỉ niệm đau buồn.
Đó là vào mùa hè của năm học lớp tám. Tôi đang trên đường từ hiệu sách trở về nhà thì gặp cậu ấy.
Đó là Hưng, người bạn thân của tôi, một thành viên trong nhóm bạn năm người. Cậu ta đi chầm chậm với một bộ mặt ủ rũ. Thế mà lúc đó, đứa con gái ngốc nghếch là tôi đã vô tư nói:
- Vừa mới bị em nào đá hả? - Tôi nói với cậu ta bằng một giọng châm chọc.
- Cậu chẳng hiểu gì cả. Đến cả cậu mà cũng nói với tớ bằng giọng đó sao?
Và cậu ta chạy đi, bỏ lại sau lưng một con bé không hiểu trời trăng mây gió gì sất: Cái cậu này hôm nay sao nổi cơn vậy nhỉ? Thôi, lát nữa về mình sẽ gọi điện.
Nhưng tôi không để tâm đến chuyện ấy quá lâu. Và cũng chính vì vậy mà tôi cũng đã quên điện thoại hỏi thăm người bạn mình.
Tôi không ngờ rằng đó là lần cuối cùng tôi nói chuyện với cậu ấy.
Vài ngày sau, tôi nhận được một cú điện thoại thông báo: Hưng đã chết rồi.
Cậu ta tự tử. Vào đúng cái ngày tôi gặp cậu ấy. Một mình. Không có ai. Đến bây giờ, tôi vẫn không thể hiểu được cảm giác của cậu ấy khi đó.
Nhóm chúng tôi chỉ còn lại bốn người.
Tôi run run khi cầm trên tay bức thư tuyệt mệnh của cậu ấy. Những dòng chữ cuối cùng của cậu bạn thân chỉ vỏn vẹn mấy dòng sau:
“Gửi đến những người bạn thân yêu của H.!
Xin lỗi vì H. đã không thực hiện được lời hứa của nhóm chúng ta. H. đã bỏ cuộc.
Xin lỗi Nana vì sáng hôm nay đã quát cậu.
Mọi người sống tốt nhé.
Các bạn là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi.”
Chúng tôi không thể hiểu được nguyên nhân nào khiến Hưng tự tử. Tôi nhớ lại buổi sáng hôm đó.
Phải chi tôi đã để ý hơn đến những biểu hiện khác lạ của bạn mình. Phải chi tôi đã không nói lời bỡn cợt với cậu ấy. Phải chi…
Bao nhiêu cái “Phải chi…” ấy cứ xoay mãi trong đầu tôi, cuốn tôi vào mê cung của sự ăn năn hối hận. Dường như chính tôi cũng là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Hưng. Tôi luôn tự nhận mình là bạn thân của cậu ấy. Vậy mà, khi cậu ấy gặp chuyện, tôi đã dửng dưng, coi như không có gì.
Hưng ơi, cho tớ xin lỗi!

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2007

Giấc mơ kì lạ


Tớ băn khoăn không biết nên chọn cho entry bài nào trong hai bản nhạc này.
Tôi vừa mơ thấy một giấc mơ lạ kì.
Trong mơ, tôi là một đứa trẻ mồ côi, sống cùng với những bạn mồ côi khác trong một cô nhi viện. Chúng tôi có một người bà (hình như bà là người thành lập cô nhi viện thì phải).
Tôi có một cô bạn gái rất thân. Vì sao chúng tôi thân nhau ư? Tôi chỉ nhớ mang máng là tôi và cô ấy có cùng ngày sinh nhật.
<Ngày sinh nhật ở đây tính theo ngày đứa trẻ được đón nhận vào cô nhi viện.>
Bạn của tôi thích một người lính trẻ. Anh ta cao to, đẹp trai và rất dịu dàng. Anh ta luôn tạo cho người khác một cảm giác ấm áp. Bản thân tôi cũng có cảm tình với người lính ấy, nhưng tôi không thích như cô bạn của tôi thích. Tôi xem anh ta như là người-bảo-vệ-bạn-thân-của-tôi duy nhất tôi có thể tin tưởng.
Người lính đó là một thành viên trong đội lính gác bảo vệ cô nhi viện.
<Hình như chúng tôi đang sống vào thời đại có chiến tranh thì phải. Cô nhi viện của chúng tôi nằm ở vùng chiến tranh ác liệt nhất.>
Một đêm, chúng tôi nhìn thấy nào là máy bay, trực thăng..., những đám cháy sáng rực cả một bầu trời. (Thực ra thì đêm nào cũng thấy nhưng đêm đó là kinh hoàng nhất.)
Tôi đã lạc người bạn thân nhất của mình.
Tôi bị ai đó đánh vào đầu và bất tỉnh.
Sáng hôm sau là "sinh nhật" của tôi và bạn thân. Ý nghĩ duy nhất của tôi là phải tìm được cô ấy để có thể hát bài hát sinh nhật chúc mừng nhau như mọi năm.
"Tania không còn nữa. Cậu Jose cũng đã hy sinh trên mặt trận phía Đông." – Tôi không nhớ ai đã nói với tôi câu đó. Tôi không đứng vững nữa, hai chân khuỵu xuống. Có cả tiếng của bà vang lên: "Tội nghiệp! Con bé còn chưa qua tuổi 17."
"Đây là giấc mơ hay sự thật?" – Tôi cố gắng vùng vẫy thoát khỏi giấc mơ này.

P/S:
Mỗi lần ở nhà một mình như thế này, tớ thường mơ những thứ quái đản như vầy. Tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.
Lạ một cái là trong giấc mơ này, ai cũng nói tiếng Anh (không phải tiếng Việt). Lạ hơn là đến tớ mà cũng nói tiếng Anh trôi chảy. <ước gì sự thật cũng được như thế >
Không thể nhớ được trong giấc mơ mình tên gì, chỉ nhớ Tania (tên của cô bạn thân) và Jose (tên của người lính).
Vừa mong muốn biết diễn biến tiếp theo của câu chuyện, vừa không muốn mơ lại những cảnh kinh hoàng.
Mình thấy toàn những người lạ, không có ai là người mình quen biết xuất hiện trong giấc mơ này cả. Cho nên chắc chắn là giấc mơ sẽ không bao giờ trở thành sự thực đâu.
Một buổi trưa như vầy là quá đủ rồi. Vài dòng chia sẻ với mọi người.